Reply to Thread

Post a reply to the thread: SAIGON THUỞ ẤY ...

Your Message

Viết bằng chữ trong ô trống kết quả của ba mươi trừ mười

 

Additional Options

  • Will turn www.example.com into [URL]http://www.example.com[/URL].

Topic Review (Newest First)

  • 25-03-2017, 07:20 AM
    Tran Truong

    SàiGòn và những đoạ đầy ... dân tộc !!!

    Tôi thường bám chấn song cửa sắt nh́n ra sân nhà thương, khu vực người điên không bị quản chế, những người điên tỉnh. Họ không thích ồn ào nên không gây ồn ào. Chị Nga nói với tôi rằng, có người nổi điên từ một buổi tối công an ập đến nhà, siết c̣ng chặt tay chồng ḿnh, đọc Quyết định bắt và dẫn đi. Có người nổi điên từ chiến dịch đánh tư sản đợt hai năm 1978. Của cải bị tịch thu, bị đuổi đi vùng kinh tế mới đèo heo hút gió với hai bàn tay trắng. Thế là điên.

    Nhưng thê thảm nhất là trường hợp điên của một người đàn ông. Anh ta cùng với vợ và đứa con nhỏ trốn khỏi Việt Nam bằng thuyền. Thuyền của anh ta gặp cướp biển Thái Lan. Bọn cướp sau khi vơ vét vàng bạc th́ hăm hiếp đàn bà con gái. Vợ anh ta bị cướp hiếp bảy lần. Anh ta điên từ lúc nghe thấy tiếng vợ ḿnh kêu cứu, rên xiết. Người chồng bất lực. Thế giới bất lực. Quyền uy của loài người bất lực.

    Đạo lư và tinh thần sùng bái Phật giáo của cả hai nước Thái Lan nằm trong sự man rợ của bầy thú cướp biển. Người chồng ôm đứa con nhỏ nhảy xuống biển. Khốn nạn cho anh ta là anh ta được cứu vớt lên cái thuyền bị bầy thú gỡ nốt cả máy. Đứa con đă chết sặc và ch́m nghỉm. Thuyền lênh đênh, trôi giạt về bờ bải quê hương. Anh ta bị bắt bỏ tù. Nhờ điên, anh được đưa vào Chợ Quán.

    Bây giờ, suốt ngày, anh ôm cái gối, dựa gốc cây, ngồi trên ghế chuyện tṛ với cái gối, ru cái gối ngủ, vỗ về cái gối, tưởng chừng cái gối là con ḿnh. Thuyền nhân bất hạnh này vẫn c̣n hạnh phúc là được điên ở quê nhà. Nếu anh tới bến tự do, anh sẽ điên trên đảo v́ số phận của anh, chắc chắn, không khơi dậy mảy may trắc ẩn của những kẻ nắm cái quyền ban phát ân huệ định cư cho anh.

    Họ sẽ lạnh lùng hỏi anh: «Có thân nhân ở nước thứ ba nào không? Trước đây có làm cu ly cho Mỹ không, có ôm súng bắn cộng sản hay không?» Vân vân … Nếu không, anh phải nằm đảo, đợi người ta coi anh như rác và hốt anh đi định cư. Thời gian anh hóa thành rác, ít nhất, là 1095 ngày ! Những người điên v́ yêu chuộng tự do, chưa kịp xuống thuyền đă bị đồng bào của ḿnh lừa gạt hết vàng bạc, đầy rẫy ở nhà thương điên. Khi họ nổi cơn, cả loài người bị nguyền rủa thậm tệ.

    Chỉ cần nghĩ tới thân phận của họ, đă đủ điên rồi. Nhưng bọn phản bội, bọn réo rắc bệnh điên th́ vẫn tỉnh táo. Chị Nga khuyên tôi đừng nên suy tư về người điên. Tôi chợt hiểu tại sao tóc chị Nga mau bạc !

    Một đêm, cùng thức giấc, chị Nga buồn bă tâm sự với tôi :

    – Có lẽ chị em ḿnh sắp xa nhau.

    – Chị linh cảm à ?

    – Ừ, chị linh cảm. Chị đă thấm mệt, thấm mệt thật sự. Chị lo ngại sức khỏe của chị không chịu đựng nổi h́nh phạt. Ư chị không cần ăn, ước mơ không cần ăn nhưng thể xác rất cần. Nó cho ḿnh ăn uống tồi tệ quá.

    – Em phải nói với chị điều ǵ ?

    – Khỏi. Trong hai đứa ḿnh, một đứa phải sống. Ta nợ nần nhiều, phải có đứa sống để trả nợ.

    – Và để dạy cộng sản làm người.

    – Dĩ nhiên.

    – Để viết tiếp vài diễn văn dang dở.

    – Chứ sao.

    – Chị Nga ạ, thế th́ đứa phải sống là chị. Vì chỉ có chị mới đủ tư cách viết và đọc diễn văn.

    – Tại sao không là em ?

    – Em chưa thể trang trải và độ lượng như chị. Nhưng, chị ạ, đừng nói chuyện bỏ cuộc, đừng nói chuyện chết chóc. Có lần, chị nhớ chứ, chính chị đă nói: « Ở đây không cho phép ai nói đến cái chết » khi ba chúng ta bị c̣ng dính chùm trong biệt giam đề lao Gia Định.

    – Mấy năm rồi, Lan ?

    Mấy năm rồi ? Tôi muốn làm một tù nhân lạc tháng, rồi ngày để khỏi phải nhớ từng phút phấn đấu với sự sợ hăi và cái chết. Hăy tính hai đời tổng thống Mỹ. Tôi vào tù từ Gerald Ford, nằm biệt giam sang Jimmy Carter. Ngọn cờ Human rights của Jimmy Carter phất vào tháng trước th́ tháng sau chúng tôi ăn cơm độn khoai, ngô, sắn và ăn bột ḿ đầy mọt nhân đạo của Tây phương luộc chưa chín. Sau đó, chúng tôi ăn bobo, thứ thực phẩm của ngựa.

    Tám mươi phần trăm tù nhân Việt Nam bị hư răng và đau dạ dầy v́ sắn và bobo. Ngọn cờ Human rights thiếu gió, nó rũ rượi, ủ ê. Và quyền làm người vẫn chỉ là thứ đồ trang sức của những kẻ thích đi trên con đường của vĩ nhân. Giờ này, Jimmy Carter đang lo vận động tái ứng cử. Giờ này, chị Nga vừa hỏi tôi ở tù được mấy năm rồi.

    – Sắp hai nhiệm kỳ tổng thống Mỹ rồi, chị Nga ạ !

    Chị Nga mỉm cười. Nụ cười trong pḥng điên, dưới ánh đèn néon, thấy nó mỉa mai làm sao !


    Còn tiếp ...
  • 24-03-2017, 08:49 AM
    Tran Truong

    SàiGòn và những đoạ đầy ... dân tộc !!!

    Chị Nga chỉ già nua, tàn tạ nhan sắc và, chắc chắn, xuân đời của riêng chị đă phôi pha. Jane Fonda hay Elizabeth Hopkins đă là những kẻ thong manh tội nghiệp. Họ thiếu may mắn để chữa bệnh tật của họ. Làm sao họ biết những người con gái bị c̣ng dính chùm trong biệt giam tối tăm, hôi hám. Nếu họ mở nổi mắt nh́n rơ h́nh hài chị Nga lúc này và cái chết thê thảm của chị Nhi năm ngoái th́ ngay cả Bertrand Russell cũng sẽ đ̣i hỏi chính ṭa án của ông ta kết tội ông ta như ông ta đă kết tội chiến tranh Việt Nam.

    Chiến tranh Việt Nam bỉ ổi hay h́nh phạt của ḥa b́nh Việt Nam bỉ ổi ? Và, những kẻ phản chiến hôm qua, những kẻ thân hữu với cộng sản hôm nay phải cúi mặt xấu hổ. Nói chi bọn vong bản che dù. Tất cả hăy chịu khó h́nh tưởng những người con gái Việt Nam yêu tổ quốc, yêu tự do, yêu dân chủ – chỉ có mỗi tội ấy thôi – mà phải úa héo, tàn tạ một kiếp người trong những chiếc quan tài xi măng cốt sắt, câm lặng và đói khát, xiềng xích triền miên.

    Bóng tối và tủi khổ chỉ làm mờ mắt và gầy ṃn nhưng vẫn làm ước mơ rực sáng. Dẫu họ gục xuống trong cô đơn, trong sự ngoảnh mặt không mảy may trắc ẩn của những kẻ thích ồn ào phán xét, thích lên tiếng vô trách nhiệm, thích làm dáng nhân quyền th́ ước mơ của họ vẫn tồn tại. Đó là chất ngọt của trái đắng, là ư nghĩa của đời sống của những ai dám đánh đu với h́nh phạt của thù hận để định nghĩa làm người, để dâng hiến cuộc đời.

    – Chị Nga, chị c̣n giữ vững cái cung cách đối xử với cộng sản khi sông núi chuyển vận không ?

    – C̣n chứ. Ta phải dạy họ làm người, cần dạy họ làm người.

    – Dù họ dạy ta điên ? Dù họ nhỏ át xít từng giọt lên đời ta ?

    – Dù ǵ chăng nữa, vẫn nên dạy họ làm người. Hễ được làm người, họ sẽ hết là cộng sản, sẽ hết đày đọa con người. Đó là Di chúc của cô giáo Trần Thu Nhi và chúng ta có bổn phận phải thực hiện.

    Chị Nga luôn luôn tuyệt diệu. Tâm hồn chị đă đáp trên chuyến xe hồi tưởng trở về vùng đất trăm năm xưa cũ của người Việt Nam cao thượng, người Việt Nam chưa hề bị biến chất bởi những chủ nghĩa phi nhân Tây phương, bởi những tinh thần hẹp ḥi của các thứ giáo hội. Sống bên chị, nhà thương điên bỗng trở thành miếng sân đời, và, chị Nga, tôi có cảm tưởng chị là cây thông sừng sững, cao vút, cô liêu.

    Phải mất một tuần lễ, những vết cào cấu trên gương mặt tôi mới tróc vẩy. Những vết cào cấu không thể thành sẹo. Tôi thèm có một vết sẹo. Để, thỉnh thoảng, rờ rẫm mà nhớ một h́nh phạt hèn mọn của thù hận. Sinh hoạt nhà thương điên, dần dần, thích hợp với tôi. Chị Nga đă trang bị đầy đủ «vũ khí chống điên» cho tôi. Những người điên không c̣n là nỗi ám ảnh của tôi nữa. Ta sẽ mường tượng hàng ngàn điều quái đản ở một nơi chốn ghê gớm khi ta chưa bước tới.

    Đă bước tới, huyền thoại của nó sẽ tan biến. Nếu ta một lần đau khổ dám can đảm chấp nhận, ta sẽ ngh́n lần đau khổ khinh thường và không thể dễ dàng bị khuất phục, bị gục ngă. Người ta nói thẳng với chúng tôi rằng người ta chỉ muốn chúng tôi sợ hăi. Nhiệt t́nh và ḷng tự phụ của chúng tôi không cho phép chúng tôi sợ hăi. Sợ hăi là đầu hàng.

    Cuộc chiến đấu của chúng tôi đă làm cho kẻ thù choáng váng. Và chúng tôi rất tự hào. Để có niềm tự hào, chúng tôi phải đánh đổi bằng nghẹn ngào, cay đắng, chết chóc và ngay cả xuân mộng đời ḿnh. Tự nhiên, tôi mơ ước làm nhà văn để viết về chị Nhi, chị Nga, về những người bằng tuổi tôi đang âm thầm chiến đấu, đang bắt đầu cuộc chiến đấu với thứ chủ nghĩa đă làm ṃn mỏi, lây lất dân tộc tôi.

    Tôi mơ ước được vinh tôn họ, những người không biết ồn ào, không một tham vọng quyền bính, không ngớ ngẩn và lố bịch quần áo đen, khăn rằn học đ̣i đóng vai lănh tụ và sẵn sàng t́nh nguyện vắng mặt ở cuộc vui lớn thành công. Nghĩ thật tội nghiệp lịch sử nước tôi, trải qua một kinh quá đau đớn nhục nhằn, vẫn c̣n sót lại nhiều bọt bèo, rác rến.

    Sang tuần lễ thứ hai, tôi quen thân gần hết bạn điên trong pḥng. Chị Nga bảo những người bị nhốt trong pḥng là những người điên nặng, những người điên thích phá phách, cắn xé và la hét. Một điều khiến tôi lạ lùng là người điên nặng vẫn c̣n biết sợ hăi. Họ nem nép khi Giám thị xuất hiện và biết t́m chỗ lẫn trốn khi Giám thị cầm roi mây vào pḥng.

    Mỗi ngày, nhiều tṛ điên diễn ra theo đúng thời khoá biểu của người điên. Nếu không được tôi luyện ở các nơi biệt giam, tôi cũng sẽ điên v́ những tṛ chơi này. Nhờ thèm khát tiếng nói, giọng cười của mọi người từ lâu, tôi cảm giác thú vị và ấm áp sống với cộng đồng nhỏ, dẫu chỉ là cộng đồng điên khùng, rồ dại. Sau mỗi lưu lạc thần trí đáng sợ, những đôi mắt ngầu đỏ trở lại hiền dịu và giọng nói đằm thắm vô cùng, người điên trầm tư và ngôn ngữ của họ chả điên tí nào.

    Họ khôn hơn các người tỉnh khi họ tâm sự với tôi. Nhưng khi họ nổi cơn, cấu xé lẫn nhau, đập đầu vào tường, bám chấn song cửa gào thét, cởi quần áo tênh hênh, cười, khóc, chửi bới đủ điều, đủ hạng người th́ họ giống hệt quỷ sứ dưới địa ngục. Lúc ấy, để bảo vệ ḿnh, chị Nga dạy tôi, phải sững sờ, dữ dằn để chứng tỏ ḿnh ghê gớm hơn họ.

    V́ người điên biết sợ hăi. Chinh phục người điên, ḿnh sẽ không sợ người điên và sợ bị điên. Chị Nga bắt tôi làm một giác đấu sĩ trong đấu trường điên. Tôi đă lăn xả vào người điên thật, túm tóc họ, lột xé quần áo họ, ngoạm cắn họ. Và, quả nhiên, tôi biến thành người điên bất khả xâm phạm, đầy quyền uy. Tôi có thể ra lệnh cho họ cả lúc họ điên lẫn lúc họ tỉnh. Rồi tôi nghẹn ngào, cay đắng.

    Cuộc đời đẩy tôi vào nhà thương điên. H́nh phạt hay ân huệ ? Đêm đêm, chợt thức giấc, tôi thấy những người điên hoặc dựa lưng vô tường đan lát tưởng tượng, đọc sách tưởng tượng, ôm con nũng nịu tưởng tượng … hoặc tay chắp sau đít đi đi lại lại trong pḥng hẹp, nói năng lảm nhảm, nguyền rủa vu vơ. Họ ngủ rất ít, ăn rất ít. Ngày nào đó, họ sẽ chết. Người ta đâu thích cứu họ. Nhà thương, nơi họ đến, họ không được thương xót, chữa bệnh mà chỉ có hất hủi, đọa đầy và đánh đập.

    Nhà thương điên, đúng theo nghĩa thời đại, là trại tập trung cải tạo người điên. Từ mấy năm nay, tỷ lệ người điên ở Sài G̣n gia tăng một cách ngoạn mục. Người ta điên v́ mất tất cả. Người ta cũng điên v́ muốn đi t́m lại tất cả. Điên giả vờ nhiều hơn điên thật. Điên giả vờ để được cấp chứng chỉ điên để nộp hồ sơ xuất ngoại chữa bệnh – cách vượt biên ít mạo hiểm – và để tha hồ công kích chế độ mà không bị nằm tù.

    Người ta bảo, sống với cộng sản, thần kinh luôn luôn căng thẳng, riết rồi mất trí hết. Cơi đời thênh thang đă là trại điên vĩ đại th́ Chợ Quán chỉ c̣n là túp lều trong cái trại ấy.


    Còn tiếp ...
  • 23-03-2017, 08:25 AM
    Tran Truong

    SàiGòn và những đoạ đầy ... dân tộc !!!

    – Em xanh xao và già đi nhiều quá, Lan ạ ! Chị Nga nói.

    – Ở tù mấy ai trẻ măi, chị Nga nhỉ ? Tôi nói. Em hy vong ước mơ của chúng ta không già. Khi nào hết ước mơ, đó là lúc chúng ta nên chết.

    – Học điều đó ở đâu vậy, em nhỏ ?

    – Ở một người tử tù.

    Tôi kể cho chị nghe 240 ngày đêm nằm biệt giam FG khám Chí Ḥa. Chị Nga ôm chặt lấy tôi, vỗ về :

    – Em mong muốn một phần thưởng ǵ không ?

    – Không.

    – Nhưng sẽ có một phần thưởng cho em, phần thưởng dành tặng con người chế ngự h́nh phạt của thù hận. Rốt cuộc, chủ nghĩa nào cũng thay phiên nhau vào quan tài và chết ngạt. Con người th́ cứ hiên ngang sống, thách thức tất cả. Em là biểu tượng của sự sống tuyệt vời ấy.

    – C̣n chị ?

    – Chị à … Chị chẳng có ǵ đáng nói.


    Chị Nga lảng qua chuyện khác.

    – Chẳng có ǵ phải sợ hăi người điên cả, nếu ta ở lâu với họ. Người điên biết sợ Giám thị và cũng biết thương yêu. Họ hiền ḥa vô cùng khi họ hết cơn điên.

    Tôi đưa tay rờ những vết cào cấu trên mặt.

    – Họ đă …

    Chị Nga cười:

    – Họ đă cứu em đấy. Hai đứa hành hung dằn mặt em là công an được đẩy vô pḥng trước lúc em tới nửa giờ.

    – Em hiểu rồi, hiểu rồi …

    – Em phải biết giả vờ điên, giả vờ đấm đá, cấu xé và thoát y để bị c̣ng. Chúng ta khó trở thành người điên lắm. Ước mơ c̣n giúp ta luôn luôn tỉnh, dù ta bị kéo dài thời gian nhốt chung với người điên. Hăy nhớ điên không phải là bệnh truyền nhiễm, em nhỏ thân mến.

    – Chị đă bị tra tấn nhiều lần ?

    – Những ngày đầu. Bây giờ, họ tưởng chị điên thật. Sống với người điên suốt đời vẫn dễ chịu hơn sống với cộng sản. Họ có thể làm đau đớn thể xác ta khoảnh khắc, làm phiền ta nhưng họ không bắt ta làm tự khai.


    Có chị Nga bên cạnh, tôi khởi sự những ngày sống ở nhà thương điên, thứ nhà tù khốn kiếp nhất. Người ta muốn biến đổi tâm hồn con người mà không cần dùng hệ thống tẩy năo của Pavlov. Với ai đó, người ta sẽ thành công. Với chúng tôi, họ chỉ thất bại. Bởi v́, nếu bị điên, chúng tôi đă điên ở những nơi biệt giam câm lặng đằng đẵng tháng năm.

    Phấn đấu trong bóng tối với sự quạnh hiu xoi ṃn xương thịt khổ hơn phấn đấu để khỏi bị điên trong thế giới người điên. Chị Nga biết cách sống với người điên, biết cách giả vờ điên. Kinh nghiệm nào đă dậy chị ? Ôi, thứ kinh nghiệm gớm ghiếc chị rút tỉa được dưới đáy địa ngục. Bằng kinh nghiệm ấy, chị Nga qua mặt các sử gia của Đảng Cộng sản, cái đám lănh «sứ mạng» điều nghiên tâm lư của tuổi trẻ chống đối họ không thấm mệt. Họ tưởng chị Nga điên rồi. Nhưng chị Nga chưa điên, không bao giờ điên.


    Còn tiếp ...
  • 20-03-2017, 07:56 AM
    Tran Truong

    SàiGòn và những đoạ đầy ... dân tộc !!!

    Cửa sắt khép lại. Sử gia của Đảng Cộng sản bảo tôi:

    – Chừng nào cô cảm thấy sợ hăi, hăy báo cáo ngay với người của chúng tôi.

    Tôi hỏi, giọng b́nh thản:

    – Người của các ông?

    – Phải, người của chúng tôi.

    – Công an có mặt cả ở nhà thương điên ?

    – Ở khắp nơi.

    – Tôi hiểu rồi.

    – Cô cần hiểu thêm điều này: Tự ái của cô sẽ biến cô thành người điên thật sự như cô Hoàng Thị Nga. Một ngày trong pḥng điên bằng một năm trong biệt giam . Cô nên nhớ kỹ.

    – Bằng mấy phút sống với các ông ?

    – Hăy sống đi, cô sẽ biết so sánh.

    Sử gia lùi lại vài bước và khoanh tay đứng nh́n tôi. Tôi vừa xoay lưng về phía ông ta là bị ngay hai người điên nhào tới, túm tóc, kéo tôi vào góc pḥng. Họ quật ngă tôi trước sự rửng rưng của những người điên khác. Tôi, hầu như kiệt lực, không đủ sức kháng cự, đành nhắm mắt chờ đợi một tṛ chơi mới, khiếp đảm và nhục nhă. Nằm yên, tôi chịu đựng những trái đấm, những cái tát không thương sót.

    Tôi không thể nhớ rơ thời gian rớt khỏi cầu vồng dưới âm phủ và chó ngao đă cắn xé tôi bao nhiêu miếng, nhưng tôi biết đ̣n điên đă làm tê liệt thể xác tôi. Đúng lúc đó, lúc mà tóc tôi bị xoắn chặt, giật mạnh không c̣n cảm giác đau đớn, những người điên trong pḥng dẫm chân, vỗ tay, bu kín quanh cuộc chơi. Họ la hét và xông vào đấm đá hai người điên bắt nạt tôi. Tôi được giải cứu.

    Vẫn nằm co quắp ở góc pḥng, tôi cố gắng mở mắt. Cửa sắt bị rung ầm ầm. Giám thị mở khóa, tay cầm chiếc roi mây. Sử gia của Đảng c̣n đứng ngoài hành lang. Giám thị mở tung cửa, chạy vô, vụt roi tới tấp vào đám người điên. Ṿng đai dăn rộng lập tức. Hai người điên hành hung tôi được lôi ra khỏi pḥng. Cửa sắt đống rầm, khóa chặt. Sử gia theo sau Giám thị, mất hút. Bây giờ tôi mới thấm đ̣n. Tôi giẫy giụa, quằn quại và thiếp đi trong cơn say của h́nh phạt.

    Khi tôi vụt tỉnh, tôi thấy cả khuôn mặt tôi lạnh toát. Mở mắt, tôi thấy tăm tối. Và tôi hoảng sợ, hét lớn. Một bàn tay vỗ nhẹ lên vai tôi và một giọng nói tôi đă từng nghe ở đâu đó :

    – B́nh tĩnh, em nhỏ !

    Vẫn bàn tay ấy, lột cái khăn thấm nước khỏi mặt tôi. Vẫn giọng nói ấy rót vào tai tôi :

    – Em nhỏ, sợ hăi là đầu hàng đấy.

    Tự nhiên, tôi quên hết đau đớn, đôi môi rướm máu của tôi mấp máy, tôi khẽ gọi:

    – Chị Nga !

    Chị Nga mỉm cười. Tôi vươn tay níu lấy cổ chị. Một người điên khác giúp tôi ngồi dậy, dựa lưng vào tường. Chúng tôi nh́n nhau. Tôi không hiểu chị Nga đă nghĩ ǵ khi ngắm nghía khuôn mặt đầy móng vuốt cào cấu c̣n rướm máu, khuôn mặt của người con gái hơn 1390 ngày thiếu ánh sáng mặt trời. Mặt trời chiếu cho mọi người, mặt trời đă bị cấm chiếu cho chúng tôi. Mặt trời bất lực dưới quyền uy của chủ nghĩa.

    Mặt trời mù ḷa, hèn mọn, khiếp nhược. Mặt trời phản bội thiên chức soi sáng những vùng tội ác và hâm nóng lương tri đă đóng băng của loài người. Nhưng, mặt trời vẫn mọc, vẫn lặn và con người vẫn sống quằn quại, sống hăi hùng. Mặt trời cũng vẫn chiếu xuống trái đất và chẳng phản ảnh nổi một chút xao xuyến nào từ trái tim bọc gọn lớp mỡ dầy của những kẻ gọi là lănh tụ, những kẻ luôn luôn khoe ḿnh ban phát hạnh phúc cho con người.

    Cuối cùng, mặt trời đồng lơa với bọn lái buôn nỗi khổ, bọn thu thuế bác ái, bọn đấu thầu nhân quyền và bọn đầu cơ t́nh nghĩa. Hẳn chị Nga đă nghĩ nhiều lắm. Đôi mắt thâm quầng và trũng sâu của chị mới là mặt trời của tôi, một mặt trời tâm cảm làm rực rỡ những ước mơ trong quan tài của biệt giam.


    Còn tiếp ...
  • 19-03-2017, 09:41 AM
    Tran Truong

    SàiGòn và những đoạ đầy ... dân tộc !!!

    Sử gia bảo cai ngục dẫn tôi về phòng biệt giam. Sáng hôm sau, trên xe du lịch 404, tôi ngồi giữa ghế sau, hai bên là hai công an nữ; ghế trước, tài xế và sử gia. Người ta đưa tôi đến nhà thương điên Chợ Quán. Tôi tưởng người ta sẽ gửi tôi ở đây như một bệnh nhân mất trí nhưng người ta đă chưa làm thế vội mà chỉ dắt tôi đi thăm cái thế giới người điên. Hoặc là tôi may mắn, hoặc là tôi không may mắn, những người điên ở khu vực dành riêng cho họ, thản nhiên nh́n chúng tôi. Họ chả điên tí nào. Ngay cả những người bị nhốt trong pḥng cũng hiền ḥa, dễ thương.

    Đến pḥng cuối dăy, sử gia bảo tôi nh́n kỹ xem có gặp ai quen không. Tôi đứng sát cánh cửa chấn song sắt to, tṛn nh́n vào. Bỗng tôi hoa mắt muốn khụyu ngă trên hành lang. Tôi phải bám hai tay vào song sắt. Chị Nga, cô giáo văn chương Hoàng Thị Nga, tác giả «Bài diễn văn đọc trước Quốc Hội Mỹ» dang dở đang ở trong pḥng này. Chị giống hệt một «con điên» chính cống. Bộ quần áo nhà thương màu cháo ḷng làm tăng thêm vẻ khờ dại trên khuôn mặt chị. Tóc chị rối bù và đă lốm đốm bạc. Đôi mắt chị trũng sâu, tay chị gầy g̣, nhăn nheo.

    – Chị Nga ! Tôi gọi.

    Chị nh́n tôi. Chị cười. Rồi chị chỉ tay:

    – Cút đi !

    Tôi ngỡ ngàng. Nước mắt tôi ứa ra.

    – Chị không nhận ra em à ?

    – Mày là ai ? Jane Fonda hay Bertrand Russell, Elizabeth Hopkins hay Henry Ford?

    – Lan nè, chị Nga !

    – Lan huệ sầu ai lan huệ khóc.

    Những người trong pḥng vỗ tay. Chị Nga gật gù, khoái chí.

    – Em hăy can đảm sống, cố sống, bằng cách nào cũng phải sống, bằng giá nào cũng phải sống em nhé !

    Chị ngừng lại, chạy vụt ra cửa, nắm lấy tay tôi, cắn một miếng. Tôi giật tay và lùi lại vài bước. Chị xỉa nói :

    – Cút đi, cút đi …

    Rồi chị vung tay, đọc diễn văn :

    – Thưa quư vị …

    Người ta bảo tôi rời pḥng của chị Nga. Rồi tôi được trở về đề lao Gia Định, biệt giam C1. Lạ chưa, tù nhân đi tham quan người điên. Tôi không c̣n bị c̣ng chân nữa. Người ta bỏ mặc tôi lây lất trong biệt giam. Tôi bằng ḷng thế. Để suy nghĩ về chị Nga. Tôi nhớ 52 ngày c̣ng chung với chị, chị đă kể cho tôi nghe những mẩu chuyện liên quan tới Jane Fonda, Elizabeth Hopkins.

    Tôi c̣n nhớ, như mới nghe hôm qua, giọng chị vừa phẩn nộ, vừa bùi ngùi: «Sau ngày 30-4-1975, đài BBC mở mục Diễn đàn cho những người đă từng ở Việt Nam, biết về Việt Nam phát biểu quan điểm của họ. Tôi có nghe, mỗi tuần một lần. Trừ giáo sư Honey và một kư giả nào đó, rất tiếc, tôi quên tên, viết về thiếu tá Bừng đáp máy bay L-19 chở vợ con xuống sân hàng không mẫu hạm đă làm tôi xúc động. C̣n th́ rặt một lũ tiểu nhân chơi tṛ đánh người ngă ngựa.



    Ḿnh thua trận, đau đớn chết đi được, chúng nó c̣n chửi rủa thêm, ca ngợi kẻ thù của ḿnh. Con nhăi Elizabeth Hopkins, hai mươi bốn tuổi, hiểu cái ǵ! Vậy mà nó dám dở giọng hỗn láo, nó bảo Sài G̣n cho Hà Nội chút ít vật chất nhưng Hà Nội cho Sài G̣n phẩm cách con người. Đấy, Hà Nội cho Sài G̣n phẩm cách làm người bằng cách c̣ng dính chùm Sài G̣n đi ỉa, đi đái, ăn uống dính chùm luôn.

    Cần bắt con nhăi Hopkins xấc xược, ngu dốt đó, c̣ng nó lại, nhốt nó cạnh xô cứt để nó nh́n rơ phẩm cách Hà Nội cho Sài G̣n. Ngày nào, trong ước mơ của tôi, tôi sẽ gặp con nhăi Elizabeth Hopkins nói chuyện về phẩm cách của cộng sản. Chị Nga nhắc lại những lời đă dặn tôi trước giờ chúng tôi chia tay. Bài diễn văn. Cái c̣ng. Sự can đảm. Cuộc sống. Tôi không tin chị Nga đă điên. Không, chị Nga chưa điên. Chị Nga c̣n tỉnh táo. Chị Nga giả vờ điên.

    Người ta đẩy chị Nga vào Chợ Quán hồi nào ? Chắc chắn, thời gian chị bị nhốt ở trại điên cũng lâu bằng thời gian tôi ở biệt giam FG Chí Ḥa. Người ta muốn tôi nh́n chị Nga để tôi sợ hăi. Phản ứng đă ngược lại. Tôi muốn gần gũi chị Nga để san sẽ nỗi đau khổ chị đang phải chịu đựng một ḿnh. Trại điên, tầng thứ mấy của địa ngục nhỉ ? Địa ngục hết tầng rồi. Vậy th́ trại điên là cái đáy thứ hai dưới tầng thứ chín.

    Trại tập trung có ǵ ghê gớm đâu, so với nhà thương điên nó chỉ là mụn ghẻ. Phải, trại tập trung chỉ là mụn ghẻ dù ở Sibérie, ở Sơn La, Lào Kay, Cao Bằng hay Hàm Tân, Xuyên Mộc … Một năm ở trại tập trung bằng một tuần ở khu FG, bằng một giờ ở biệt giam FG Chí Ḥa, bằng một phút ở nhà thương điên. Xem chừng người ta hơi ồn ào về những trại tập trung.

    Còn tiếp ...
  • 18-03-2017, 08:57 AM
    Tran Truong

    SàiGòn và những đoạ đầy ... dân tộc !!!

    – Ngụy hả?

    – Cải tạo rồi.

    – Vẫn ngụy giờ thêm phỉ. Tên ông tôi sẽ nhớ để sau này đặt tên cho cái cầu tiêu công cộng. Mỗi thằng bác sĩ ngụy ở cái khoa thần kinh này là một thùng rác. Bây giờ, khỏi khám, khỏi hỏi, chứng nhận đi, tôi Ngô Kim Lan, phản động, điên nặng.

    – Cô mạ lỵ cán bộ nhà nước.

    – Ghi thêm, tôi chửi rủa ông. Người điên có chứng chỉ chửi cả Hồ Chủ Tịch !

    – Cô điên thật rồi.

    – Tôi không chối cải. Nhưng nếu ông quả quyết những người xin xuất ngoại bị điên th́ ông bớt khốn nạn một tí.

    – Tôi phải chứng nhận cô điên, thần kinh tâm liệt …

    – Ông không muốn cũng không dám. Đồ hèn, chứng nhận lẹ đi. Nếu ông đủ can đảm vào tù mới bảo tôi hoàn toàn b́nh thường. Bác sĩ ngụy khốn kiếp, tôi điên nặng, có ngày tôi sẽ gặp ông.

    – Cô thông cảm. Chỉ thị của công an thành phố.

    – Đàn em tôi sẽ viếng nhà ông. Một trái lựu đạn chắc vừa đủ.

    Tôi dọa ông bác sĩ. Ông ta tái mặt, phân trần. Tôi cười:

    – Tôi không biết giết người đâu, bác sĩ ạ ! Để lương tâm ông giết ông và những lời thề của ông trước linh hồn Hippocrate dày ṿ ông. Tôi xin ông một điều: Sau khi chứng nhận tôi điên, ông nên giải nghệ thầy thuốc.

    Ông bác sĩ buồn bă:

    – Tôi đông con cái quá.

    Cuối cùng, tôi được mời ra khỏi pḥng bác sĩ trưởng khoa. Tôi thừa đoán những việc sắp xảy tới. Công an dẫn tôi về đề lao Gia Định và tôi lại nằm trong biệt giam. Chẳng ai gọi tôi đi làm việc. Chẳng ai cho tôi biết kết quả sau lần khám bệnh thần kinh và giải thích tại sao tôi phải đến Chợ Rẫy. Người ta bắt tôi sợ hăi dần dần. Người ta muốn tôi suy luận và thầm sợ hăi từ từ.

    Cộng sản thật khó hiểu. Chỉ cần thủ tiêu tôi là xong, họ không thủ tiêu. Họ mất công đầy đọa và bắt tôi sợ hăi. Họ thích thí nghiệm sự chịu đựng của tuổi trẻ. Tṛ chơi thí nghiệm của họ rất hăi hùng. Cứ đem con người ra thí nghiệm. Con người vô tích sự. Con vật sản xuất tốt hơn. Hai mươi ngày sau, tôi gặp lại sử gia của Đảng, người bôn-xê-vích đeo kính trắng, tóc hoa râm, đôi môi tím tái.

    – Chúng tôi luôn luôn nghĩ đến cô. Sợ cô ở biệt giam lâu đâm ra mất b́nh thường, chúng tôi đưa cô đi khám bệnh thần kinh.

    – Cảm ơn các ông.

    – Kết quả đáng ngại.

    – Tôi biết rồi. Các ông chỉ thị cho ông bác sĩ ngụy chứng nhận tôi điên nặng. Các ông mất công quá. Muốn đẩy tôi vào nhà thương điên, các ông cứ việc đẩy. Bày đặt thủ tục rườm rà.

    – Chúng tôi làm sáng tỏ chính nghĩa cộng sản.

    – Các ông mượn tay ngụy hại tôi.

    – Giúp cô đấy. Tôi đă nói ǵ về nhà thương điên đâu. Làm ǵ có chuyện nhà thương điên. Nếu có, chỉ có vấn đề chữa bệnh thần kinh căng thẳng của cô. Tôi đă nghiên cứu lư lịch gia đ́nh cô. Một lư lịch hoàn toàn trong sạch. Thế mà riêng cô, cô thù nghịch chúng tôi.

    – Tôi không thù các ông.

    – Cô chống chúng tôi. Tại sao ?

    – V́ các ông tàn ác, các ông không đem lại hạnh phúc cho dân tộc.

    – Ai sẽ đem lại hạnh phúc cho dân tộc ? Bọn ngụy lưu vong hay các cô ?

    – Chúng tôi.

    – Dễ quá, tại sao cô không cộng tác với chúng tôi ?

    – Thế hệ cha, anh tôi đă cộng tác với các ông rồi, đă bị thủ tiêu hết rồi. Mèo không thể sống chung với chuột.

    – Lịch sử đă khác xưa.

    – Nhưng lịch sử cộng sản không thay đổi.

    – Cô định chống chúng tôi tới ngày nào ?

    – Ngày các ông tạo được hạnh phúc cho đồng bào chúng ta. Chừng nào dân Việt Nam không bị ăn rặt đầu tôm, vỏ tôm, tôi hết chống đối. Ḿnh mẩy con tôm các ông đem đi đâu ? Tại sao lănh đạo ở nhà lớn, đi xe hơi, ăn uống đầy đủ chất bổ béo mà người bộ đội chỉ đi bộ, đeo rau muống quanh lưng, lương tháng vừa trả một đĩa cơm vỉa hè.

    Cá nhân ông có nhà riêng chưa ? Có Honda chưa ? Có radio chưa ? Có vân vân chưa ? Tại sao quư vị Uỷ viên Bộ chính trị chiếm ngự các biệt thự sang trọng, c̣n đào cả hầm, xây bê tông cốt sắt tránh bom và ông, ông phải nhảy xuống tăng sê tập thể ? Tôi chống đối v́ cả ông nữa, ông ráng hiểu. C̣n hành hạ tôi, ông cứ hành hạ. Nhưng hăy nhớ rằng tôi không bao giờ muốn giết ông.

    – Cô nói chuyện lảm nhảm rồi.


    Còn tiếp ...
  • 17-03-2017, 08:35 AM
    Tran Truong

    SàiGòn và những đoạ đầy ... dân tộc !!!

    – Cô được làm người rồi ?

    – Phải, làm người từ sự biết chịu đựng h́nh phạt của kẻ chưa được làm người.

    – Ai dạy cô tư tưởng ấy ?

    – Nỗi khổ.

    – Chúng tôi chỉ cần cô biết sợ hăi. Và cô sẽ phải biết sợ hăi, chừng đó, chúng tôi thả cô về.

    – Các ông muốn dùng tôi làm vật thí nghiệm ?

    – Gần như thế.

    – Tôi hiểu.

    – Bọn ngụy nhân, ngụy quyền và phản động vớ vẩn, chúng tôi không thèm quan tâm. Chúng tôi sợ các cô, các cậu. Chúng tôi sợ tuổi trẻ Sài G̣n. Một thắc mắc thuộc phạm vi tâm lư đấy. Người ta chống cộng sản hoặc để nắm quyền bính hoặc để phục hồi quyền bính cũ, tài sản cũ, sự nghiệp cũ. Tuổi trẻ Sài G̣n chống cộng sản để được cái ǵ nhỉ ? Ngày xưa, tuổi trẻ Sài G̣n chống ngụy quyền, chống Mỹ; bây giờ, họ chống cộng sản, tại sao ?

    – Bất kể một chế độ nào bất nhân, tàn ác, bóc lột và không làm cho dân tộc tôi hạnh phúc thật sự, tuổi trẻ đều chống. Chế độ của các ông cũng bất nhân, tàn ác, bóc lột và không thể làm cho dân tộc tôi hạnh phúc, tuổi trẻ tiếp tục chống đối. Tuổi trẻ hoàn toàn vô tư trong sự chống đối. Chúng tôi không chống cộng sản. Bất hạnh thay cái chế độ bất nhân, tàn ác, bóc lột của các ông lại là chế độ cộng sản nên các ông và thiên hạ cứ ngộ nhận chúng tôi chống cộng sản. Nếu chế độ của các ông có tự do, dân chủ thực sự và dân chúng hạnh phúc, ấm no, sẽ chẳng c̣n ai chống đối, dù chế độ ấy là cộng sản.

    – Chúng tôi không có tự do, dân chủ à ?

    – Hăy nh́n tôi, hăy h́nh tưởng 1390 ngày đêm cùm xích trong các phòng biệt giam, ông sẽ có câu trả lời.

    – Cô cần phải biết sợ hăi. Tuổi trẻ cần phải biết sợ hăi.

    – Tuỳ ư các ông.

    – Đói khát và sợ hăi sẽ làm cô đầu hàng. Rồi cô sẽ trở thành một công dân ngoan ngoăn.

    – Tôi biếu ông chi tiết này để ghi Đảng sử : Trong cực kỳ đau khổ và gần kề cái chết, có những người tuổi trẻ sợ sống hơn sợ chết. Lại có những người thèm ước mơ v́ ước mơ là sự sống bền bỉ, vĩnh cửu. Và họ bảo vệ sự sống bằng ước mơ.

    – Ước mơ sẽ chết luôn.

    – Ông đừng kiêu ngạo, con người chết, ước mơ vẫn c̣n. Bởi v́ ước mơ là ư nghĩa cao cả, vô tận của đời sống. Lưỡi lê có thể đâm thủng trái tim con người, lưỡi lê bất lực với ước mơ. Và h́nh phạt của chủ nghĩa của ông cũng bất lực luôn.

    – Để xem.

    Sau lần «mạn đàm» với sử gia của Đảng, người ta chở tôi tới bệnh viện Chợ Rẫy. Bác sĩ trưởng khoa thần kinh là ông bác sĩ của chế độ cũ. Sau một năm học tập cải tạo, người ta xử dụng khá đông bác sĩ Sài G̣n . Đến lượt tôi khám bệnh theo chỉ thị. Đích thân bác sĩ trưởng khoa khám bệnh cho tôi. Tôi biết trước c̣n một nhà tù ghê gớm hơn biệt giam FG Chí Ḥa mà tôi sắp được ở. Hai người công an dẫn giải mặc quần áo dân ngồi ngoài. Pḥng của trưởng khoa có ḿnh tôi và bác sĩ. Ông ta hỏi tôi:

    – Cô bị thần kinh lâu chưa?

    – Thần kinh là bị ǵ ? Tôi giả vờ.

    – Là điên điên khùng khùng do mất ngủ lâu ngày, do suy nghĩ mỏi mệt, do lo lắng đủ thứ, do sự khủng hoảng nào đó. Ông giải thích.

    – Thế tôi bị từ 30-4-1975. Tôi bị sau 1390 ngày đêm trong các biệt giam , nhà tù. Như thế có phải là điên khùng không ?

    – Thời kỳ bắt đầu đấy.

    – Xin lỗi ông, tôi chỉ bắt đầu điên khi gặp ông. Tên ông là ǵ nhỉ ?

    – Bác sĩ Vũ Duy Tiếp.


    Còn tiếp ...
  • 16-03-2017, 09:16 AM
    Tran Truong

    SàiGòn và những đoạ đầy ... dân tộc !!!

    Người ta chưa tha tôi. Nhiều tháng ngày bị lăng quên, người ta gọi tôi đi tự khai từ đầu. Người ta muốn truy cái nguồn mà các tổ chức tuôn ra mỗi ngày một đông. Đến nỗi, nhà tù thành phố chặt cứng, hết chỗ giam giữ. Cái đau nhất của tôi là bị kết tội làm tay sai cho đế quốc Mỹ ! Tự khai của tôi như tôi đă tự khai, chỉ dài thêm chứ không khác đi. Tôi có dịp viết 240 ngày trong quan tài. Người ta thản nhiên hỏi tôi cảm thấy ra sao !

    Tôi cảm thấy h́nh phạt của thù hận và sự chịu đựng h́nh phạt ấy … Rốt cuộc, tôi nói, sự chịu đựng sẽ chiến thắng h́nh phạt. Kết quả của sự phát biểu cảm tưởng rất chân thành của tôi là tôi không được viết thư về gia đ́nh báo tin tôi c̣n sống và bị c̣ng chân lưu lạc khắp các biệt giam C1, C2, B và A.

    Hăy h́nh tưởng một người con gái mảnh mai, chân xích tay c̣ng, lang thang qua các biệt giam của các nhà tù danh tiếng của thành phố Hồ Chí Minh 1390 ngày đêm đói khát, ră rượi thể xác, mệt nhoài tâm hồn ! Hăy h́nh tưởng 52 đêm của ba người con gái c̣ng dính chùm trong phòng biệt giam hôi hám ! Hăy h́nh tưởng 240 ngày đêm, người con gái mảnh mai nằm trong cái quan tài biệt giam FG khám Chí Ḥa !


    Lịch sử tù đày của tôi sang những trang mới. Tôi hy vọng sẽ sống lâu, sẽ viết dùm chị Nga «Bài diễn văn đọc trước Quốc Hội Mỹ» nếu chị Nga chết sớm, chết mà tay chân c̣n dính c̣ng như chị Nhi. Bài diễn văn mơ ước ấy, chị Nhi kính mến, chỉ thế hệ chúng ta mới có quyền soạn thảo, có quyền đọc, có quyền phán xét, có quyền chê trách.

    – Cô thấy thế nào ? Người công an chấp pháp hỏi tôi.

    – Tôi thấy b́nh thường. Tôi đáp.

    – Cô không hiểu ư tôi. Ư của tôi muốn biết cô đă nghĩ ǵ khi bị nhốt biệt giam.

    – Biệt giam nào ? Các ông có đủ các thứ biệt giam mà.

    – Biệt giam khu FG Chí Ḥa.

    – Tôi đă ghi rơ trong Tự Khai.

    – Tôi đă đọc. Cô hăy hiểu rằng, tôi từ Hà Nội vào đây để làm việc với cô bằng tinh thần mới, hoàn toàn mới. Tôi đề nghị thế này: Cô tạm quên tôi là công an, tôi tạm quên cô là tù nhân chính trị, chúng ta nói chuyện như bè bạn.

    – Tuỳ ư ông.

    – Trước hết, tôi xin cảm phục các cô, dù các cô chống đối chúng tôi, các cô xứng đáng là kẻ thù của chúng tôi. Chúng tôi hết sức lo ngại tinh thần chiến đấu ngoan cường của các cô, các cậu, chúng tôi sẽ thua. Tôi đă gặp bọn lănh đạo cũ ở các trại cải tạo. Chúng tôi đánh giá bọn nó rất thấp. Trung ương Đảng ngạc nhiên vô cùng khi thấy các cô, các cậu chống cộng sản chân tay không. Các cô, các cậu, trong tự khai, không hề xin khoan hồng, không hề nhận tội lỗi, không mong đợi ngày về. C̣n th́ cúi đầu chịu tội hết. Các cô, các cậu, có mất quyền lợi cũ đâu mà chống chúng tôi ?

    – Ông từ Bắc vô Nam có mang theo tàu bay không ?

    – Tôi đi tàu bay.

    – Mang theo tàu bay cơ.

    – Chúng tôi có Mig 19, Mig 23.

    – Có cả tàu bay giấy nữa !

    – Cô đừng nghĩ chúng tôi thỏa măn tự ái của cô để khai thác. Tôi đi thu thập tài liệu viết lịch sử Đảng.

    – Vậy tốt. Tôi sẵn sàng giúp ông.

    – Cảm ơn cô.

    – Muốn biết tôi đă nghĩ ǵ ṛng ră 240 ngày đêm ở biệt giam FG Chí Ḥa, ông nên vào đây ở một ngày thôi, ở như một tội nhân nguy hiểm, ông sẽ có cảm giác và cảm tưởng rất hiện thực xă hội chủ nghĩa.

    – Tôi chỉ muốn cảm tưởng của riêng cô.

    – Cảm tưởng của tôi là ghê tởm.

    – Cô không sợ hăi.

    – Sợ hăi ǵ.

    – Sự ghê tởm.

    – Tôi ghê tởm và tôi thương hại. Các ông chưa được làm người. Chỉ những kẻ chưa được làm người mới dám đối xử với con người như vậy.


    Còn tiếp ...
  • 15-03-2017, 10:54 AM
    tran truong
    Lịch sử đã điểm hay Sức bật của Tuổi Trẻ SàiGòn ?

  • 15-03-2017, 07:37 AM
    Tran Truong

    SàiGòn và những đoạ đầy ... dân tộc !!!

    – Nó đập ve dầu cù là, dùng miểng ve cắt hai mạch máu ! Ai cho nó ve dầu ?

    Cai ngục la lối một lát rồi sai trật tự khiêng xác Chung xuống dưới. Tôi hiểu, Chung đă «can đảm một tí». Nói can đảm một tí hay nói hết can đảm chờ chết th́ cũng vậy. Chung đă dối cha Nghị. Tôi ứa nước mắt thương xót nó. Giọt nước mắt cho Chung, cho con người không sợ chết, chỉ sợ sống lây lất ở biệt giam FG.

    Biệt giam FG nhốt Chung không hề quét rửa, tẩy uế. Vài hôm sau, người ta tống một phần tử nguy hiểm mới vô. Sinh hoạt b́nh thường, sinh hoạt trong bóng tối. Nghĩ đến cái chết của Chung, nơi biệt giam thấm máu nó , xuống nền phân khô đă thấm máu nhiều người. Trước khi chết, Chung cho tôi một bài học: Sự sống là ước mơ, c̣n được ước mơ ta c̣n ham sống và ta chịu đựng hết nỗi thống khổ đ̣i đoạn.

    Hôm nào, chị Nga dặn tôi: bằng cách nào cũng phải sống, bằng giá nào cũng phải sống để viết diễn văn. Chúng tôi c̣n nợ cô giáo triết học Trần Thu Nhi «Bài diễn văn đọc trước Quốc Hội Mỹ», bài diễn văn sẽ dài bằng một đời tù ngục của chúng tôi. Bài diễn văn khởi sự bên xô cứt, dang dở giữa cái chết tay chân vẫn đeo c̣ng là một trong ước mơ của tôi.

    Nó sẽ được tiếp nối ở biệt giam khu FG khám Chí Ḥa và, có thể, sẽ kết thúc ở đề lao hay tập trung thứ 10.756 ! Đừng ngạc nhiên về con số này, riêng thành phố mang tên Người giải phóng nô lệ Hồ Chí Minh đă trên 100T. Đề lao Gia Định bí số T20, Chí Ḥa T30, Tế Bần T50. Mẫu tự Việt Nam có 23 chữ, đều bị đem đặt tên các trại tập trung.

    T chưa đủ, thêm TH. Riêng Z là chữ lạ đă có 30. Rồi Z30A đến Z30Y ! Tôi sợ con số 10.754 hăy c̣n quá khiêm tốn. Bởi v́, ở thành phố Hồ Chí Minh, người ta c̣n nhốt tù trong các bin đinh Đại Nam, Đại Lợi …

    Và nếu ngang qua ngôi biệt thự vắng vẻ nào, thấy cái biển nền đỏ chữ vàng «Không có ǵ quư hơn độc lập, tự do», hăy nghĩ ngay đó là một cái nhà tù. Chẳng hạn biệt thự số 4 đường Phan Đang Lưu, quận B́nh Thạnh.

    Nghĩ tới bài diễn văn, tôi lại nhớ chị Nga. Lúc này chị ở đâu? Trong một cái biệt giam tương tự biệt giam của tôi hay c̣n ghê gớm hơn, thảm năo hơn ? Giá mà được c̣ng chung với chị hết một đời tù ngục, tôi sẽ thấy cái biệt giam tồi tệ này sẽ chỉ giống cái miếng sân đời , làm phong phú sự hồi tưởng mai sau. Biệt giam FG, tôi không thể quên nó. Với tay lên, tôi đụng cái trần đúc xi măng cốt sắt. Quơ tay bên phải đụng tường, bên trái đụng tường.

    Nó là cái quan tài nhốt người c̣n sống. Nó là vết ô nhục của loài người. Nó tối tăm, cô quạnh hơn cả địa ngục của Diêm Vương, của Satan. Nó nhốt sắt thép, sắt thép hoen rỉ, hao ṃn. Nhưng nó đă nhốt con người. Con người trở về thời đại ở hang đá. Con người ṃ mẫm, ăn, uống, ngủ, ỉa, đái trong cái quan tài kín mít. Bọn trật tự mang cơm cho chúng tôi ăn phải soi đèn nhận lối. Chúng tôi nuốt cơm, nuốt bóng tối. Người ta đă kiểm soát được khí trời, ở đây.

    Tự hào biết bao nhiêu, chúng tôi vẫn sống. Tôi vẫn sống. Tướng cướp tử tù Chung đă để lại một di chúc ngắn cho tôi: Sự sống là ước mơ. Tôi vẫn sống v́ tôi vẫn ước mơ. Ước mơ trong thống khổ. Ước mơ bên cạnh xô cứt. Ước mơ với c̣ng tọng teng.

    Mỗi tuần một lần, tôi được xuống sân tù tắm gội và đổ phân, rửa xô. Tôi có dịp nh́n cái ḷ bát quái Chí Ḥa, cái ḷ giết dần giết ṃn mười ngàn người khốn nạn. Hăy kể con người, không kể tội trạng. Thời đại của chúng ta ai cũng có tội và chẳng một ai được phép tự cho ḿnh phân biệt tội trạng. Mỗi lần từ bóng tối ra ánh sáng, mắt tôi hoa lên muốn ngất xỉu.

    Lên và xuống hàng trăm bậc thang, chân tôi ră rời. Tôi đă cố gắng phấn đấu bằng sức khỏe mỏng manh của ḿnh để khỏi ngă gục. Nói cho đúng, tôi đă phấn đấu bằng ước mơ định nghĩa làm người, trước hết, t́m hiểu tại sao con người và ước mơ của nó có thể tồn tại trong biệt giam FG và, những biệt giam tương tự.

    Tháng 5 năm 1978, sau 240 ngày sống ṃn mỏi trong chiếc quan tài bê tông cốt sắt, ăn một cái Tết lổn nhổn vài miếng thịt mỡ, người ta lại đưa tôi về đề lao Gia Định, biệt giam C1. Tám tháng xa cách, C1 thay đổi nhiều. Khách hàng cũ của các pḥng tập thể đă bị đẩy hết tới các trại cải tạo. Khách hàng mới của những biệt giam C1, bây giờ, là quư vị Đại đức, Thượng tọa chùa Ấn Quang.

    Láng giềng của tôi, một bên là Thượng tọa Thích Quảng Độ, một bên là tiến sĩ Hoàng Mạnh Hùng. Tất cả đều xa lạ đối với tôi. Họ không hề biết nữ hoàng biệt giam Ngô Kim Lan. Họ nh́n tôi xót xa giùm thân con gái phải vào phòng biệt giam . Trở về Gia Định, được thấy ánh sáng mặt trời, thấy loài người dù loài người trong cũi _ tôi hiểu tôi không thể chết dễ dàng.

    Nhưng mắt tôi đă lờ mờ và sức khỏe sa sút thậm tệ. Cởi quần áo lúc tắm gội, tôi bỗng tội nghiệp cái h́nh hài tôi. Thêm ba tháng nữa thôi, nếu c̣n ở biệt giam FG, chắc chắn, tôi sẽ chết thảm. Nhưng tôi lại thèm ở thêm ba tháng nữa, để xem sức chịu đựng của tôi tới mức nào.


    Còn tiếp ...
This thread has more than 10 replies. Click here to review the whole thread.

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •