Page 146 of 304 FirstFirst ... 4696136142143144145146147148149150156196246 ... LastLast
Results 1,451 to 1,460 of 3035

Thread: Nghe Chuyện Hà Nội

  1. #1451
    Member
    Join Date
    02-03-2011
    Posts
    1,064

    Bác NMQ nói đúng

    Cám ơn bác NMQ góp ư rất chính xác. Văn hoá nhân loại có rất nhiều bộ môn và biến chuyển theo gịng thời gian.
    Cách nay khoảng hơn 30 năm, tôi có dịp vào một bảo tàng viện tại trựng Yale, thấy pho tượng đầu một mỹ nhân
    do một điêu khắc gia tạc người yêu cách nay đă hơn 5000 năm. Pho tượng là dấu tích một mối t́nh.

    Trong các bộ môn khác như thơ, nhạc, văn, hoạ v.v., t́nh cảm, tư duy con người đă được thể hiện và tác thành diễn tả dưới nhiều h́nh thức: nội tại cá nhân, hay ngoại giới đa chiều khách thể hay hoà đồng với thỉên nhiên (như bài tho Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan).
    Trong mỗi bộ môn lại có nhiêu trường phái khác nhau.
    Nhưng điều căn bản vẩn là sự mạch lạc trong sáng dễ đi vào ḷng người, ví như đánh cờ th́ phai sạch nước can vậy.

    trân trọng
    VN

    (TB: VN cũng xin phép ghi chú rằng chữ viết, tiếng nói, nét vẽ hay nốt nhạc chỉ là những h́nh thức kư hiệu tự chúng không mang tính chính trị hay biên giới nào hết)
    Last edited by Vân Nương; 19-02-2013 at 04:55 AM.

  2. #1452
    Member
    Join Date
    02-05-2012
    Posts
    642
    BA HẠT ĐẬU XANH CỦA MẸ


    Ḿnh từng kể rằng người đầu tiên dạy ḿnh bài học về ḷng tự trọng là mẹ ḿnh. Ḿnh cũng từng kể rằng mẹ ḿnh rất đẹp, gương mặt mẹ luôn tỏa ra ánh hào quang nhân ái của con người đă sống trọn một đời lương thiện.

    Những câu chuyện đời mẹ, ḿnh sẽ chẳng bao giờ kể hết, những trang đau thương nhưng không hề bi lụy mà ánh lên niềm khát khao cháy bỏng về một cuộc sống b́nh yên, tốt đẹp.

    Mẹ lại bảo ḿnh sinh ra ngay giữa cơn mưa tầm tă, tạt ướt cả chỗ mẹ nằm. Mẹ gh́ chặt ḿnh vào ngực, phủ hơi ấm lên tấm thân bé xíu của ḿnh.

    Cha bỏ mẹ ḿnh và 3 đứa con thơ dại cũng vào một cơn mưa. Mưa đêm như trút nước. Cha hôn hít chúng ḿnh rồi xách valy ra tàu đi cùng với một người đàn bà trẻ đẹp không phải là mẹ ḿnh. Tiếng c̣i tàu xé đêm nhưng không vang dội như tiếng mẹ gọi cha.

    Tiếng mẹ gọi, tiếng khóc nheo nhóc của chúng ḿnh, tất cả bị mưa làm mờ đi. Mưa vần vũ cuồn cuộn. Mưa xối xả. Mưa lăn lộn trên không. Cha vẫn đi. Tóc mẹ xổ tung, mưa lặng đi thấm ướt. Tóc mẹ dài chấm gót, đen sẫm, mượt thơm. Mưa ganh tị xới tung tóc mẹ. Mưa dữ dội xối vào 3 chị em ḿnh. Tàu chạy.

    Cha đi. Mẹ hốt hoảng ôm xiết 3 con vào nhà. Cả mấy mẹ con khóc run lập cập. Mẹ dắt 3 chị em ḿnh rời bỏ Cà Mau về quê ngoại ở Bắc Giang. Ḿnh không biết mẹ lấy sức lực ở đâu mà nuôi nổi 3 chị em ḿnh trong cái cảnh tay không tấc đất, chỉ có chút vốn liếng c̣m cơi, mẹ lăn lóc hết chợ xa, chợ gần, làm đủ công việc nặng nhọc và chịu bao nhiêu tủi hổ.

    Nhà ḿnh nghèo lắm, những vụ giáp hạt mẹ toàn ăn sắn, khoai, nhường cơm trắng cho 3 đứa con. Nhớ lại là rơi nước mắt món canh “ Rửa chân gà”… Mẹ nấu canh bằng rau trong vườn cho thêm một ít mỡ, mẹ bảo canh ngọt lắm v́ có cả mùi của thịt gà, chúng con ăn ngon lắm, x́ xụp húp rồi tin ngay v́ nh́n thấy chân con gà hôm ấy cũng sạch thật…Mẹ vừa ăn khoai vừa rơi nước mắt rồi bảo bụi hôm nay sao nhiều thế… Tuổi nhỏ ngây thơ chưa kịp hiểu đời mẹ nhọc nhằn…

    Mẹ hay vắng nhà v́ đi hết chợ xa, chợ gần để buôn cá khô, sắn, lạc… Năm 1992 mẹ cho 3 chị em ḿnh 6 hạt đậu xanh và bảo hăy trồng vào trong ống bơ, mỗi ống bơ trồng 3 hạt. Một ống để trong nhà, một ống để ngoài sân. Mẹ bảo chăm sóc cây trong nhà kĩ hơn là cây ở ngoài sân, rồi 4 tuần sau xem chuyện ǵ diễn ra với 2 ống bơ trồng đậu xanh ấy.

    Cây đậu xanh trong nhà ban đầu bụ bẫm, xanh tốt rồi yếu dần, dài ra cứ vươn măi ra phía có ánh sáng và 4 tuần sau 2 cây đậu ấy bỗng dưng héo rũ. C̣n 3 cây đậu trong ống bơ ở ngoài sân chậm lớn hơn nhưng vững trăi, 4 tuần sau lá trổ xum xuê và bắt đầu có những nụ nho nhỏ…4 tuần kế tiếp đă thấy những quả đậu xanh xinh xinh rung rinh trên cây.

    Mẹ bảo chúng ḿnh kể mẹ nghe chuyện hai cây đậu, mẹ luôn mỉm cười khi nghe 3 chị em luyến thoáng sau đó người mới từ tốn bảo : “ Các con là những cây đậu xanh ở ngoài sân, dù không được chăm sóc tốt, không được ở những nơi sung sướng nhưng đă lớn lên vững trăi. Đó là sự tự lập các con hiểu không?”.

    Thú thực ngay lúc ấy ḿnh chưa hiểu được hết những điều sâu xa trong lời mẹ nói… Nhiều năm sau chúng ḿnh mới hiểu được rằng mẹ đă rèn chúng em sống tự lập, ḷng tự trọng bằng chính cuộc đời tốt đẹp của mẹ….

    Cuộc sống tươi hồng nhưng luôn nghiệt ngă, cuối năm 1993 mẹ lại dắt chúng ḿnh lên vùng kinh tế mới ở Đạ Huoai- Lâm Đồng. Căn nhà ở xó rừng Madaguil vẹo vọ v́ mưa. Mưa ngạo nghễ, nhạo báng mấy mẹ con cô độc. Mưa lạnh lùng nhẩy nhót khắp nhà. Mẹ dắt ḿnh và Hằng băng rừng trốn mưa nhưng không trốn kịp. Mưa ầm ào thác lũ. Mẹ cúi người che mưa cho 3 con, chúng ḿnh vẫn lạnh tê tái. Mưa nhỏ mọn lách qua thân mẹ, chúng ḿnh thâm tím v́ mưa. Rồi ḿnh không núp dưới mẹ nữa, đứng thẳng dậy đeo gùi măng lên vai, ĺ lợm rẽ cỏ tranh và đám cây mây chẳng chịt t́m lối về. Mẹ cũng dắt Hằng, Trung rẽ cây rừng mà đi. Mẹ vượt lên trước cầm dao phạt nhanh những đám cây mây cho chúng ḿnh cất bước. Mưa gầm rú tức giận muốn hất tung 4 kiếp người nhỏ nhoi lên cao nhưng mưa bất lực. Mưa trút roi rát bỏng vào da thịt 4 mẹ con ḿnh.Ḿnh đă học những bài học can đảm từ mẹ ḿnh.

    Cách mẹ dạy chúng ḿnh cũng lạ hơn người khác, mẹ có một ngọn roi mây luôn treo ở góc nhà nhưng mẹ không đánh chúng ḿnh bao giờ. Mẹ thủ thỉ kể những câu chuyện đời mẹ khi chúng ḿnh cùng trèo rừng, làm rẫy, lúc mưa trú trong lán… Thế mà quên mệt, thế mà lại thấm thía những phẩm chất tốt đẹp.

    Đời người con gái có 12 bến nước, cái bến mẹ sa chân vào có lẽ cái cái bến đục nhất… Một ḿnh nuôi con, quyết chẳng để con thất học nên dắt díu con từ Nam vào Bắc, từ Bắc vào Nam… Thế rồi…thế rồi đến khi xuôi tay nhắm mắt tóc mẹ chưa kịp bạc…mẹ chưa kịp trở về nhà của mẹ con ḿnh…Năm 2004, khi ḿnh và Việt Hằng đă tốt nghiệp CĐSP và xin dạy ở Phú Tân - Cà Mau , út Trung đang học CĐSP Cà Mau cũng là lúc mẹ bị ung thư thận giai đoạn cuối…

    Mẹ về lại Bắc Giang sau nửa đời người mang con khắp xứ người t́m cớ mưu sinh, nuôi chúng ḿnh ăn học đến nơi, đến chốn. Mẹ đă về lại nơi chôn nhau cắt rốn để thanh thản nằm lại đồng Đống Mối bên ḍng sông bốn mùa gió lộng. Ngày mẹ đi cũng lại vào một cơn mưa mùa đông.

    Mưa lê thê, năo nuột. Mưa hiền hoà bao bọc lấy mẹ, lấy 3 chị em ḿnh. Lạ lùng thay khi 3 đứa ḿnh không khóc được, lủi thủi sau xe tang, mưa nức nở rơi lên khoé mắt tạo thành lệ tuôn để chị em ḿnh khóc mẹ. Mưa nhẹ vỡ thành hàng triệu triệu những giọt sương xốp trắng. Mưa cuộn lên trời cao kéo màn trời ủ dột. Mưa đưa mẹ về nẻo trời xa, nẻo xa xăm mù khơi, nẻo sinh ly tử biệt. Mưa cho cỏ mau tốt tươi phủ kín nấm mộ mẹ nằm lại một ḿnh. Mưa trải khăn tang vắt ngang bầu trời ngày mẹ đi xa măi.

    Và hôm nay, trong câu chuyện cuối cùng ḿnh viết tham gia cuộc thi Netbuttrian có ngấn nước, có nụ cười, có nỗi nhớ, có niềm tự hào của 3 chị em ḿnh như một nén nhang ḷng thắp lên cho mẹ. Có một điều không đổi rằng mẹ vẫn đang c̣n hiện diện bên chúng ḿnh… Trong mỗi nhịp đập trái tim… Không đếm được bao nhiêu vất vả, bao nhiêu nước mắt 3 chị em đă thành người như điều mẹ mong muốn trăn trối lúc ĺa trần. Ba đứa con của mẹ, ba hạt đậu xanh trong cái ống bơ đặt góc sân ngày nào, cùng nắng, cùng gió, cùng bao thử thách đă vững trăi mà lớn lên trong bao bài học làm người mẹ đă dạy chúng ḿnh.

    ( Bài viết này chúng con : Việt Hà, Việt Hằng, Bảo Trung kính dâng lên mẹ Nguyễn Thị Liêm như một nén hương ḷng… )

    Nguyễn Thị Việt Hà.


    Diễn Đàn Trưng Vương

  3. #1453
    Member
    Join Date
    02-03-2011
    Posts
    1,064

    Lại Thơ

    THấy "Saigon thuả ấy" xôn xao quá với đề tài GHEN, cho nên Vân Nương xin chép lại hai bài thơ cuả hai thi thánh Việt Nam Trạng Quỳnh và HXH. Trạng Quỳnh bỡn cợt, và HXH tả hậu quả của mối tình đi ngang về tắt :

    Ghẹo Cô Hàng Nước
    Nguyễn Quỳnh

    Bán hàng nay cô đà mấy tuổi
    Nước cô c̣n nóng hay đă nguội?
    Lủng lẳng trên treo dăm nắm nem
    Lơ thơ dưới móc một buồng chuối
    Bánh rán bánh dầy đều xoa mỡ
    Khoai ngứa, khoai lang cũng chấm muối
    Ăn uống xong rồi tiền chưa đủ
    Biết nhau cho chịu một vài buổi.


    ---

    Không chồng mà chửa

    Hồ Xuân Hương

    ___
    Cả nể cho nên hoá dở dang,
    Nỗi niềm nàng có biết chăng chàng.
    Duyên thiên chưa thấy nhô đầu dọc,(1)
    Phận liễu sao đà nảy nét ngang.(2)
    Cái nghĩa trăm năm chàng nhớ chửa?(3)
    Mảnh t́nh một khối thiếp xin mang.(4)
    Quản bao miệng thế lời chênh lệch,
    Không có, nhưng mà có, mới ngoan!

    ***

    (1)-(2) ở đây, HXH dùng lối chơi chữ Hán. Chữ Thiên là trời nhô đầu lên th́ thành chữ Phu là chồng; chữ Liễu là rơ hoặc hết, đồng âm với cây liễu chỉ người con gái, nếu thêm một nét ngang th́ thành chữ Tử là con. Hai câu này ư nói: Gái chưa chồng mà sao đă có con trong bụng?

    (3)-(4) T́nh và nghĩa gắn liền đặc tính truyền thống của ta . Hồ Xuân Hương nhấn mạnh cái nghĩa, cái trách nhiệm mà người đàn ông nào đó thường vô tâm trước hậu quả để lại cho người phụ nữ._________________ ____________________ ___
    Last edited by Vân Nương; 22-02-2013 at 03:13 PM.

  4. #1454
    Member Nguyễn Mạnh Quốc's Avatar
    Join Date
    25-03-2011
    Posts
    4,374

    nghe chuyện Hà nội ; chợ chữ th́ cũng có phiên...

    đôi gịng... chợ chữ mà lị... th́ cũng có phiên đông phiên vắng... c̣n vắn người th́ ...
    ..... có cô th́ chợ thêm vui... cô đi lấy chồng chợ cũng vẫn đông.... !!!
    sáng nay, khoảng 10,00am. nmq có gơ bài gởi thế nhưng bị blocked. Có lẽ loạt bài về hà nội.. về Saigon gây dị ứng mạnh mẽ với những ai muốn trốn chạy hay xoá bỏ lịch sử./. nmq

  5. #1455
    Member
    Join Date
    02-05-2012
    Posts
    642
    Tigon vắng mặt ít hôm

    Tŕnh quư Cụ , PC của Tigon đang " nằm bệnh viện " , nên Tigon vắng mặt ít hôm .

    Có ǵ cần nhắn , xin cứ gửi qua Hoa Biển

  6. #1456
    Member
    Join Date
    17-06-2011
    Posts
    1,526

    Nhắn chị Tigon - qua anh Hoa Biển

    Nếu phải reformat C drive, th́ mua cái laptop mới, v́ qua năm tới Windows XP sẽ retire rồi . Transfer all Document seting qua new laptop, then reset the author for each folders, voilas you have all of your files in new laptop.

  7. #1457
    Member
    Join Date
    02-03-2011
    Posts
    1,064

    Chạy đi đâu, đằng nào?

    Quote Originally Posted by nguyễn mạnh Quốc View Post
    đôi gịng... chợ chữ mà lị... th́ cũng có phiên đông phiên vắng... c̣n vắn người th́ ...
    ..... có cô th́ chợ thêm vui... cô đi lấy chồng chợ cũng vẫn đông.... !!!
    sáng nay, khoảng 10,00am. nmq có gơ bài gởi thế nhưng bị blocked. Có lẽ loạt bài về hà nội.. về Saigon gây dị ứng mạnh mẽ với những ai muốn trốn chạy hay xoá bỏ lịch sử./. nmq
    Chạy đi đâu, đằng nào?
    Sang nơi có zịt Peking hoạ may.
    Hi hi

  8. #1458
    Member
    Join Date
    02-05-2012
    Posts
    642
    Quote Originally Posted by Mau_Than_68 View Post
    Nếu phải reformat C drive, th́ mua cái laptop mới, v́ qua năm tới Windows XP sẽ retire rồi . Transfer all Document seting qua new laptop, then reset the author for each folders, voilas you have all of your files in new laptop.
    Tigon nói là sẽ làm theo lời anh Mậu Thân

    Cám ơn

  9. #1459
    Member
    Join Date
    02-03-2011
    Posts
    1,064

    Con thằn lằn chọn nghiệp

    Truyện ngắn của Hồ Hữu Tường


    1.
    Giữa một đường truông thăm thẳm, vắng vẻ và âm u, không một xóm nhà, ít người qua lại, có một cái am nhỏ . Am ấy mới cất, độ non ba năm thôi . Trong am, chỉ có một sư cụ già, thui thủi một ḿnh, quanh năm chẳng được ai thăm viếng . Trước am, nơi giữa sân, chất sẵn một đống củi, vừa lớn , vừa cao ngất, củi sắp vuông vắn, thẳng thắn, dường như được săn sóc chẳng khác một vườn kiểng do một vị lăo trưởng giả chăm nom .

    Một hôm, trời đă tối rồi, nhà sư vừa lên đèn được một chặp, th́ có hai người khách đến trước ngưỡng cửa, vái mà thưa rằng :
    - Bạch sư cụ , nhờ ngọn đèn dắt dẫn, chúng tôi mới dơi đến đây . Mong nhờ sư cụ cho tá túc một đêm, sáng mai chúng tôi sẽ lên đường .

    Nhà sư ung dung , chắp tay đáp :
    - Mô Phật, cửa thiền bao giờ cũng mở rộng cho người lỡ bước .

    Rồi dừng một phút, dường như để trấn tĩnh nỗi vui đương sôi nổi trong ḷng, nhà sư tiếp :

    - Ngót ba năm nay, tôi mở am nơi này, không được một ai đến viếng . Ngày nay là ngày ước nguyện, may được hai ngài quá bước, ghé nghỉ chân . Âu cũng là duyên trước ....

    Nói xong, nhà sư dọn cơm chay cho khách dùng, và câu chuyện không đề, vô t́nh dẫn khách đến câu hỏi :
    - Bạch sư cụ, chẳng hay sư cụ thích tụng kinh nào ?

    Vui sướng, v́ như gặp bạn tri âm, nhà sư đáp :
    - Tôi quy y Phật pháp từ thuở bé, rừng thiền có thể nói rằng đă viếng khắp nơi . Cách ba năm nay, ḷng huệ được mở ra .... Và từ ấy, tôi chỉ tụng kinh Di Lặc .

    Một người khách hỏi :
    - Sư cụ có thể cho tôi biết duyên cớ v́ sao chăng ?
    - Mô Phật . Chỉ có lời nói mà độ được người, tôi sao dám tiếc lời ? Vậy tôi xin vui ḷng nói cho hai ngài rơ . Bởi tôi đọc qua các kinh sách, thấy rằng Phật Thích Ca khi đắc đạo, có dạy : Hai ngàn năm trăm năm về sau, Phật pháp sẽ đến chỗ chi ly, ấy là hồi mạt pháp . Di Lặc sẽ xuống trần mà cứu độ chúng sanh và chỉnh đạo lại . Nay cũng đă gần đến kỳ hạn . Chắc là Phật Di Lặc đă xuống trần mà độ kẻ thành tâm tu hành . Bởi lẽ ấy tôi có nguyện tụng đủ một ngh́n lần kinh Di Lặc . Nếu lời nguyện được ỵ, ấy là tôi sẽ đắc đạo .

    Người khách thứ hai hỏi :
    - Sư cụ đă tụng được bao nhiêu lần rồi ?
    - Đă được chín trăm chín mươi chín lần rồi . Bây giờ, chỉ c̣n lần thứ một ngh́n; lần tụng của đêm nay . Chắc hai ngài trước có duyên lành, đêm nay đến mà chứng kiến tôi tụng lần thứ một ngh́n ấy ....

    Đến đây, bữa cơm chay đă măn . Khách mệt mỏi, xin ngả lưng . Nhà sư dọn dẹp trong am cho thanh khiết, rồi bước tới trước bàn Phật, khêu bấc đèn dầu, mở kinh ra mà khởi sự tụng . Tiếng tụng kinh chậm răi, như nện vào không gian . Thỉnh thoảng một tiếng chuông ngân lên, đánh dấu chuỗi tiếng mơ dài đăng đẳng ....


    2.
    Trước khi nhắm mắt ngủ, hai người khách c̣n trao đổi vài câu :

    - Tội nghiệp thay cho sư cụ già , quá mê tín, mất sáng suốt, mà không giác ngộ . Phật pháp lập ra đă hai ngh́n năm trăm năm về trước, tránh sao cho chẳng có chỗ lỗi thời . Nhận thấy chỗ lỗi thời, các môn đệ ắt phải lo tài bồi, phát xiển mối đạo . Thế là có tư tưởng này, học thuyết nọ ;
    rồi sanh ra môn ra phái . Ấy là nguồn gốc của sự chi li. Nay rừng thiền đă hơn tám mươi bốn ngàn cội khác nhau, ấy là lẽ dĩ nhiên vậy .

    - Tôi cũng đồng ư với anh về chỗ đó , và nghĩ thêm rằng: Nếu bây giờ có một vị Di Lặc xuống trần, th́ vị ấy có trọng trách cất nhắc Phật pháp cho kịp với mọi sự tiến hóa của mọi sự việc từ hơn hai ngh́n năm nay. Và trách nhiệm của mỗi tín đồ của Phật là dọn ḿnh cho sẵn, để đón rước cái Pháp mới sắp ra đời. Chớ mê mải trong việc gơ mơ tụng kinh, há chẳng phải là phụ ḷng mong của Thích Ca chăng?

    Lời nói của hai người khách giữa cái am vắng vẻ, không dè có kẻ trộm nghe . Kẻ nghe trộm này là một con thằn lằn, đến ở am khi am vừa mới dựng lên, và đă từng nghe 999 lần kinh, nên có linh giác, nghe được tiếng người, biết suy nghĩ và phán đoán . Câu phê b́nh của hai người khách đă giúp cho con thằn lằn giác ngộ . Nó vốn biết nguyện vọng của nhà sư: là hễ tụng xong lần thứ một ngh́n, th́ nhà sư sẽ lên giàn hỏa mà tự thiêu .... Rồi nó nghĩ : nhà sư ḷng c̣n mê tín, chưa được giác, phỏng có thiêu thân, th́ làm sao nhập được Niết Bàn? Hay là ta t́m thế ngăn người, đừng để cho người thiêu thân, đợi chừng nào người được giác rồi sẽ hay?

    Rồi con thằn lằn quyết định : Phải ngăn ngừa, đừng để nhà sư tụng xong lần thứ một ngh́n . Nó nghĩ được một kế: Ấy là ḅ lên bàn Phật, đến dĩa đèn dầu, rán sức mà uống cạn dĩa dầu . Bấc sẽ lụn, đèn tắt, nhà sư không thấy chữ mà tụng nữa .

    Một sức mầu nhiệm đă giúp cho con thằn lằn đạt được ư nguyện: chỉ trong một hơi mà dĩa dầu đă cạn : bộ kinh chỉ tụng được quá nửa mà thôi. Đèn tắt, nhà sư ngạc nhiên, nhưng nghĩ : hai người khách là kẻ phàm tục, không được duyên lành chứng giám việc đắc đạo của ḿnh . Âu là xếp
    kinh, nghỉ, chờ ngày mai khách lên đường, sẽ tụng lần thứ một ngh́n ấy .

    Nhưng, sau đó đêm nào cũng vậy, buổi đọc kinh chưa xong mà đèn lại tắt đi . Nhà sư có lúc tính tụng kinh lần này vào khoảng ban ngày, nhưng nhớ lại khi xưa đă có lời nguyện tụng kinh vào lúc khuya, tĩnh mịch, nên không dám đổi.

    Và một đêm kia, dằn ḷng không được, tuy tụng kinh mà mắt chốc chốc nh́n lên dĩa dầu để xem sự thể do đâu, nhà sư bắt gặp con thằn lằn kê mỏ mà uống dầu. Nổi giận xung lên, nhà sư dừng gơ mơ, và mắng rằng :

    - Loài nghiệt sức! Té ra mi ngăn ngừa không cho ta được đắc đạo!

    Rồi tay cầm dùi mơ, nhà sư nhắm ngay đầu con thằn lằn mà đập mạnh. Con thằn lằn bị đánh vỡ đầu, chết ngay. Hôm ấy, nhà sư tụng xong lần kinh, bước lên dàn hỏa, tự châm lửa mà thiêu ḿnh.

    3.
    Và cũng đêm ấy, hai cái linh hồn được đưa đến trước ṭa sen của Phật. Uy nghiêm, ngài gọi nhà sư mà dạy:

    - Nhà ngươi theo cửa thiền từ thuở bé, mà chẳng hiểu bài học vỡ ḷng của pháp ta là thế nào! Pháp ta đă dạy phải trừ hết dục vọng th́ mới đắc đạo, mà ngươi dục vọng lại quá nhiều : bởi việc muốn đắc đạo, để được thành Phật kia cũng là một cái dục vọng . Có dục vọng ấy là Tham ; bởi tham nên giận mắng con thằn lằn, ấy là Sân; bởi sân nên tưởng rằng trừ được con thằn lằn th́ tha hồ tụng
    kinh, rồi đắc đạo, ấy là Si . Có đủ Tham Sân Si tất phải phạm tội sát sanh, th́ dầu ăn chay trường trọn đời, cũng chưa bù được .

    Tội ngươi lới lắm, phải rán tu luyện thât nhiều mới mong chuộc được . Vậ y ta truyền cho Kim Cang, La Hán hốt cho hết đống tro do xác ngươi thiêu mà hóa ra, rồi đem tro ấy tung khắp bốn phương trời. Mỗi một hột tro đó sẽ biến sanh thành một người. Chừng nào mọi người ấy đắc đạo, đám chúng sanh ấy sẽ đượ quy nguyên, trở hiệp lại thành một, th́ nhà ngươi sẽ đến đây mà thành chánh quả .

    Rồi Phật cho gọi hồn con thằn lằn mà dạy :

    - Nhà sư chưa được giác mà làm tội, tội ấy đáng giá là một mà thôi . C̣n nhà ngươi, được giác một phần rồi, mà làm tội, th́ tội đáng kể là mười .

    Con thằn lằn lạy mà thưa rằng:

    - Bạch Phật tổ, ḷng của đệ tử vốn là muốn độ nhà sư, dầu nát thân cũng không tiếc . Chẳng hay đệ tử có tội chi ?

    Phật phán :
    - Muốn độ người, kể thiếu chi cách, sao ngươi ngăn đón việc tụng kinh của người ? Đă đành rằng việc tụng làm của nhà sư là một việc mê tín, nhưng dầu là mê tín, song vẫn là một tín ngưỡng. Cơi Phật vốn là cơi tự tại. Nếu phạm đến tự do tín ngưỡng, gọi là để dắt người vào, th́ làm sao cho được. Bởi ngươi không dùng phương pháp tự do, người là kẻ mất tự do, th́ cả hai làm sao được vào cơi tự tại ?

    Một lần nữa, con thằn lằn được giác, qú lạy mà xin tội :

    - Xin Phật tổ mở ḷng từ bi, cho đệ tử hóa sanh một kiếp nữa , để dùng phương pháp tự do mà độ vô số chúng sanh do những hột tro, mà các vị Kim Cang, La Hán vừa tung ra đó .

    Phật đáp :
    - Ta cho ngươi được toại nguyện .

    Hồn con thằn lằn vưà muốn lạy Phật mà đi đầu thai, th́ sực nhớ lại, nên bạch rằng :
    - Xin Phật tổ dạy đệ tử phải hóa sanh làm kiếp chi ?

    Phật đáp :
    - Nhà ngươi đă gần bến giác, phải tự ḿnh chọn h́nh thể mà hóa sanh . Tự do chọn lựa mới có thể luyện ḿnh để bước vào cơi tự tại .

    4
    Hồn con thằn lằn từ ấy trôi theo mây gió, không biết trụ vào đâu, để có thể vừa dùng phương pháp tự do mà độ người, vừa có thể độ được đông người, số
    người đông như số hột tro do một cái xác thiêu ra. Thật
    chưa hề có lúc nào có một linh hồng bị trừng phạt phải đau
    khổng đến thế .....

    Một hôm trong hồi xiêu bạt, hồn con thằn lằn thấy bóng của
    một trong hai người khách đă đến am thủơ nọ , mà câu
    chuyện nghe lóm đă làm duyên cho ḿnh mấy năm đau khổ .

    Thằn lằn vội vă bay theo vái chào và kể nỗi niềm đau đớn
    :

    - Ngài đă giúp cho tôi giác ngộ được một ít , có hay đâu
    tôi phải mang cái nghiệp vô định này . Đă trót làm ơn, xin
    độ cho tôi đến bờ bến .

    ****

    Hai ông khách đáp:
    - Chúng tôi đâu dám lên mặt thầy đời mà dạy người, huống chi lại dám đèo bồng mang lại một giải pháp cho một vấn đề nan giải. Nhưng đă lỡ gieo trong trí ngươi một ư nghĩ làm cho ngươi phải khổ như bây giờ, th́ phải góp ư kiến để cho ngươi suy xét mà gỡ rối. Ấy gọi là chuộc lỗi.
    Hồn con thằn lằn gật đầu, cảm ơn trước. Một người khách nói:
    - Chúng tôi đây là bọn chơi văn giỡn chữ, quanh năm chỉ lấy việc đem ư hay lời đẹp mà làm cho vui ḷng kẻ đọc ḿnh, rồi lấy sự vui của người làm sự sung sướng của ḿnh, cho đó là sự "đắc đạo" của ḿnh. Nếu phải mong muốn điều ǵ, th́ cố gắng tŕnh bày cho bóng bẩy, văn hoa: được th́ tốt, bằng không th́ thôi, chớ chẳng hề khi nào phạm đến tự do của người ....

    Nghe đến đó, th́ một điểm linh quang bắt đầu hiện trong trí con thằn lằn. Người khách thứ hai nói tiếp:
    - Xưa nay, trong bọn chúng tôi cũng được một vài tay lỗi lạc, kể một chuyện lư thú, hát một bài thơ hay, chuyện ấy thơ này được truyền ở hàng triệu miệng. Vậy, nếu ngươi có ḷng muốn độ hằng hà sa số chúng sanh, th́ cố gắng trau dồi văn tài cho tương xứng, văn ngươi tung ra là có thể cảm hoá triệu triệu người ....Rồi, cũng phải luyện văn tâm, để cho văn ngươi có thể nhen nhúm được trong ḷng mỗi người một điểm lửa thiêng. Lửa bắt cháy, văn của ngươi như dầu rót thêm vào, làm cho ngọn lửa sáng lên ....
    Hồn con thằn lằn gật đầu ba cái để tạ ơn và nói rằng:
    - Con đường ấy khó đi cho đến hết được, song chắc chă"n là đi cùng đường, ắt có thể đến trước toà sen mà chầu Phật tổ. Vậy tôi xin cố gắng.

    (Nguồn: Những Truyện Ngắn Hay Nhất Của Quê Hương Chúng Ta, nhà xuất bản Sóng, Saigon, 1974)

    [Sau này tác giả Hồ Hữu Tường viết lại đoạn cuối như sau:]

    *****
    Người đáp :

    - Cái khổ của ngươi là ngươi đă phát tâm cứu độ muôn vàn
    chúng sinh do những hạt tro mà đầu thai nên . Tâm ấy là lửa
    thiêng . Nó đốt ḷng ngươi, cưỡng lại mà căi, sao cho
    được ? Âu là , ngươi nghe theo nó mà hành cái hạnh ấy đi !

    - Nhưng mà, làm sao bây giờ ?
    - Bấy lâu nay, ngươi đă nghe tụng kinh . Kinh dạy bài học căn
    bản là Bi . Ngươi phải có ḷng Bi , mà thương muôn vàn hột
    tro ấy !
    - Tôi vốn thương nhà sư, mới dại dột mà làm cho nhà sư phát
    nộ . Th́ tôi cũng sẵn ḷng thương những ai mà những hạt
    tro ấy đầu thai nên .
    - Tốt lắm ! Tốt lắm . Đă có Đại Bi, phải thêm có Đại Trí
    . Muốn cứu độ muôn vàn hột tro ấy, ngươi hăy lấy Trí mà
    t́m biện pháp nào để cứu độ chúng . Chớ t́nh thương mà
    không có thêm phương pháp để thực hiện t́nh thương ấy,
    th́ t́nh thương chỉ là một sự than khóc sướt mướt và vô
    bổ mà thôi .

    Lời của người làm cho hồn con thằn lằn đại ngộ một lần
    nữa . Nó phóng quang mà nh́n khắt trần gian, để kiếm xem
    hiện nay, những hạt tro do các vị Kim Cang, La Hán tung rải đang
    đầu thai nên ǵ . Lạ thay, những hạt tro này , bởi tiền
    kiếp mắc tội Tham Sân Si nên chẳng được đầu thai làm
    người, lại đầu thai là lũ chuột . Chúng không được sống
    dưới thanh thiên bạch nhật ; ngày chúng phải chui rúc trong hang
    ; tối lén ḅ ra ăn vụng, ăn vặt . Thế mà chẳng được yên
    thân, chúng bị một lăo mèo to tướng, mắt sáng như sao, nh́n
    thấy rơ trong đêm tối, vuốt bén như gươm, tay lẹ như chớp,
    thêm thèm thịt chuột ăn bao nhiêu cũng không đă, lăo mèo ngày
    lừ đừ ngủ, để ban đêm ŕnh chụp chuột mà ăn tươi nuốt
    sống . Đời của chuột đă khổ rồi , mà bị lăo mèo càng
    thêm khổ năo, ḷng phập phồng lo sợ . Rút vào hang cả ngày
    lẫn đêm, th́ đói . Ló ra, th́ sợ mèo chụp ăn . Hồn con
    thằn lằn, thấy chúng chuột như vậy, thương cảm vô cùng .

    5
    Bỗng nhiên nó thấy lũ chuột t́m chỗ an toàn mà khai đại
    hội . Nó bèn vận thần thông nhĩ, mà nghe lũ chuột nói với
    nhau những ǵ . Nó nghe một con chuột cống khởi nói như thế
    này :

    - Hỡi đồng loại chúng chuột ! Đời của chúng ta khổ năo
    lắm rồi . Ngày ở hang để tránh người đập giết , tối
    mới dám ló ra mà ăn vụng . Thế mà chồng lên cái khổ ấy,
    chúng chuột ta c̣n gặp cái đại họa là lăo mèo . V́ lẽ đó
    mà tôi triệu tập tất cả lại , để bàn tính coi có cách nào
    để thoát cái đại họa ấy chăng ?

    Một chuột con, c̣n hăng tiết, hùng biện hỏi :

    - Đoàn kết là sống, chia rẽ là chết ! Chúng ta phải hiệp
    bầy lại , một lượt tiến tới mà cắn mèo . Một ḿnh mèo
    làm sao cự lại cả bầy chuột ?

    Một chuột già, ḿnh đầy thẹo , kêu chít chít nói :

    - Đừng có dại ! Đừng có dại ! Thuở tôi c̣n trẻ, tôi có nghe
    theo luận điệu ấy . Chúng tôi có tổ chứa một bộ đội
    chuột , đến mấy trăm con, xông tới mà toan cắn mèo . Thế
    mà mèo chỉ quơ tay một cái , là ngủm một chuột . Mấy trăm
    con chuột của bộ đội chết sạch . May mà tôi rán được.
    đầy ḿnh thương tích, thoát chết chạy về, cả tháng mới
    lành . Kinh nghiệm của chuột già này, xin các thanh niên chuột
    nên gẫm cho kỹ . Chớ liều lĩnh mà thiệt mạng , lại không có
    chút kết quả nào !

    Lời của chuột già như gáo nước lạnh làm dập tắt lửa hăng
    của chuột con . Các chuột im lặng khá lâu, th́ có một con
    chuột nhỏ nhẹ nói :

    - Chuột mà tranh đấu với mèo , thật là không nổi . Ta tránh
    nó th́ hơn .
    - Đúng vậy !
    - Phải lắm !
    - Hay lắm!

    Chuột kia nói tiếp :

    - Muốn tránh mèo, ta phải nghĩ cách nào báo cho ta biết sự
    hiện diện của mèo . Để ta tránh trước, khỏi sợ bị mèo
    chụp . Cách ấy , tôi nghĩ rằng ta nên treo một cái lục lạc
    nơi cổ của lăo mèo . Lăo đi đến đâu, lục lạc rung vang báo
    tin cho chuột ta hay, mà lánh trước .

    Hồn cho thằn lằn nghe kế ấy, thuật lại cho người nghe . Và
    phê b́nh :

    - Quả là Đại Trí !

    Nhưng hồn con thằn lằn nh́n măi, thấy lũ chuột im phăng
    phắc, chẳng có chuột nào động đậy, chẳng chuột nào thốt
    một lời, mà cũng chẳng chịu giải tán, cho chuột nào trở về
    hang nấy . Hồn con thằn lằn hỏi người :

    - Sao lũ chuột lại như vậy ?

    Người đáp rằng :

    - Bởi lũ chuột hèn nhát . Tuy kế là hay, song chẳng có chuột
    nào có cái Dũng, dám đeo lục lạc mà mang vào cổ lăo mèo, để
    tự cứu, mà cũng để cứu đồng loại . Có Bi mà không Trí,
    là vô bổ . Có Bi và Trí mà thiếu Dũng, là vô hiệu . Bi,
    Trí, Dũng là ba cái chân vạc , thiếu một chân ấy là vạc
    nghiêng đổ đi .
    - Làm sao bây giờ ?
    - Ngươi muốn cứu chuột, ngươi phải làm chuột . Ngươi phải
    đầu thai làm con chuột có Đại Bi mà biết thương đồng loại,
    có Đại Trí mà biết đem lục lạc mang vào cổ của lăo mèo, có
    Đại Dũng mà dám hi sinh, liều ḿnh, chẳng sợ mèo ăn tươi
    nuốt sống , mang lục lạc xông đến gần lăo mèo .

    Lời của người làm cho hồn con thằn lằn đại ngộ lần nữa . Muốn cứu độ hạng nào, phải hoà ḿnh vào hạng ấỵ Thích
    Ca đă từ chối ngôi báu, v́ Thích Ca muốn ḥa ḿnh vào chúng
    dân, để cứu độ chúng dân . Hồn con thằn lằn muốn cứu
    độ lũ chuột th́ hồn con thằn lằn phải ḥa ḿnh vào lũ
    chuột, đầu thai làm con chuột, về muôn vàn cạnh khía, thảy
    đều không khác ǵ với giống chuột . Chỉ khác có một chút
    xíu là trong tâm hồn của con chuột này có Đại Bi, Đại Trí và
    Đại Dũng mà thôi . Có được đại ngộ ấy, thằn lằn ta
    bèn đâu thai làm chuột .


    6

    Bởi là do con thằn lằn đâu thai, nên khi chuột ta sanh ra,
    th́ h́nh vóc c̣n mang máng giống con thằn lằn . Mẹ nó lầm
    tưởng là rồng . Bèn đặt tên cho nó là Long Thử .

    Long Thử lớn lên, có vẻ trầm ngâm, đạo mạo . Lời nó kêu
    chít chít nào, nghe cũng có ư nghĩa u thời mẫn thế . Một
    hôm nó gọi một bạn chuột lực lưỡng theo nó . Té ra, nó đă
    gặp được nơi góc tàu ngựa , một cái lục lạc to bằng quả
    trứng, nên về gọi bạn theo nó . Đến nơi, nó nằm ngữa ra,
    ôm lục lạc vào ḷng, và bảo bạn cắn đuôi mà kéo, như là
    kéo xe vậy . Kéo nó tới đâu, th́ tiếng lục lạc kêu lên
    rổn rảng . Mà bạn nó, v́ cắn đuôi nó mà kéo đi chỉ nghe
    theo lịnh nó chít chít điều khiển, nên chẳng biết trước sẽ
    hướng vào đâu, thành ra không sợ sệt chi . Long Thử ra lịnh
    cho kéo đến lăo mèo, tính đem lục lạc mà mang vào cổ lăo
    mèo, như trước kia, lúc nó c̣n là hồn con thằn lằn, nó đă
    nghe nói vậy .

    Nằm một góc, lừ đừ, lăo mèo nghe vang tiếng lục lạc . Bèn
    giương mắt nh́n, chẳng biết con ǵ, đầu chẳng thấy mặt
    mũi chi, chỉ thấy một cái ṿi quơ qua quơ lại, để t́m
    phương hướng, lại có đến tám chân lại chổng lên mà nghỉ ,
    mà kêu rống chẳng ngơi . Lăo mèo quá sợ, nhảy phóc lên nóc
    nhà, kêu "miao!" rất là kinh hăi .

    Lũ chuột núp trong hang, năy giờ thấy mèo ŕnh, không dám ra .
    Con nào đói th́ mau mau đi t́m mà ăn vụng . Một số đông lại
    bu quanh Long Thử , lên tiếng chê bai :

    - Việc này có ǵ là khó ? Ai mà nằm ngửa ôm lục lạc chẳng
    được ? V́ lối ăn cắp trứng ấy, chuột nào mà chẳng biết ? Chỉ v́ mèo dại, thấy hai con chuột cắn đuôi nhau , lầm
    tưởng là con quái ǵ, mà sanh ra sợ thôi !

    Chẳng dè , nằm trên mái nhà, lăo mèo nghe và hiểu tiếng
    chuột, lăo nh́n xuống, thấy quả là Long Thử ôm lục lạc, nằm
    ngửa cho một chuột khác cắn đuôi; và cái mà lăo lúc năy
    tưởng đâu là cái ṿi quơ qua quơ lại, thật sự, chỉ là cái
    đuôi chuột ! Lăo vừa thẹn cho lăo, vừa phục Long Thử đa
    mưu, vưà phát ghét lũ chuột vô ân, đă buông lời chê bai kẻ
    mới cứu ḿnh khỏi nạn . Từ trên mái nhà, lăo mèo phóng
    xuống, mỗi một tay hay chân, sè vuốt mà móc họng một chuột .


    7


    Tất cả các chuột khác hoảng chạy tứ tán . Long Thử và
    bạn nó cũng giựt ḿnh , hoảng hốt chạy theo , chun vào hang mà
    trốn . Chừng tinh thần định tỉnh lại lũ chuột bèn lập ṭa
    án chuột để mà xử Long Thử . Long Thử bị buộc tội là
    Thử gian, làm chuột mà lănh lịnh của mèo, hại loài chuột của
    ḿnh . Bằng cớ là bấy lâu nay, lăo mèo mỗi lượt chỉ móc
    họng được một chuột mà thôi; c̣n bây giờ, mèo và Long Thử
    toa rập, để cho mèo giết một lần đến 4 trự chuột . Nếu
    không nhờ Thử gian đồng lơa mà giúp , dễ ǵ mèo chụp một
    lượt đến 4 chuột ? Lời buộc tội quá hữu lư như vậy ,
    đủ bằng cớ thiết thực như vậy , dễ ǵ Long Thử đem tâm
    t́nh của ḿnh, một tâm t́nh vô h́nh, không biết tựa vào đâu
    mà chứng minh, để nói rằng ḿnh chỉ có ḷng cứu độ loài
    chuột, chớ chẳng có dạ phụng sự cho mèo để hại chuột ?
    Long Thử bị kết án tử h́nh . Điều này nó dễ chấp nhận,
    nếu nó phải đem cái chết của nó làm điều kiện, để cứu
    độ loài chuột, mà nó quá thương yêu . Song cái bản án của
    nó , "tội Thử gian", làm cho nó đau khổ vô cùng ; v́ nó mang
    một cái oan vô tận, không ai giải cho được .


    8


    Ḷng oan của nó xung lên, thành một vùng trở lực, tận
    đến cơi trời Đâu Suất . Ở cơi trần không thấy chi cả .
    C̣n ở trên kia, trở lực ngăn cho Thần Tiên không lui tới
    được làm cho lưu thông phải nghẽn . Thần Tiên phải hội nhau
    lại , tính làm sao cho việc đại bất công này được giải, th́
    vũ trụ mới tuần hoàn theo trật tự . Bàn căi rất lâu, Thần
    Tiên t́m ra được một biện pháp, là bấy lâu nay, người ta
    đếm mười hai chi (tí, sửu, dần, măo, th́n, tị, ngọ, mùi,
    thân, dậu, tuất, hợi) , th́ mỗi chữ này vốn là trừu
    tượng, không có nghĩa ǵ; nhưng bắt đầu từ bây giờ, phải
    cho loài người hiểu rằng chữ đứng đầu tất cả, là chữ
    Tí, phải dành để cho Long Thử tượng trưng . Những đức
    tánh quư báu của nó, mà đặt ra làm chủ tể cho luân lư, th́
    vũ trụ mới vận hành điều ḥa được .

    Từ ấy, hỏi đứa trẻ nào, nó cũng biết "tí là con chuột" .
    Nhưng từ ấy nhẫn nay, loạn lạc vẫn kéo dài hoài; bởi loài
    người chưa giác ngộ, cứ lầm tưởng chuột ấy là thứ
    "chuột tham, sân, si" kia . Chừng nào, đứng đầu cho cuộc
    vận hành của vũ trụ là con Long Thử, con chuột học được, và
    hành được theo Bi, Trí, Dũng th́ may ra , nguồn Thanh B́nh mới
    khai được .

    Nguồn: Tạp Chí Quê Mẹ, Paris
    Last edited by Vân Nương; 23-02-2013 at 10:25 AM.

  10. #1460
    Member Nguyễn Mạnh Quốc's Avatar
    Join Date
    25-03-2011
    Posts
    4,374

    nghe chuyện Hà nội ; phong hoá và ảnh huởng tôn giáo...

    chuyện Hà nội.. làm sao kể hết và làm sao lôi cuốn được bạn đọc t́m về phong hoá dân tộc VN một thời xa cũ..!! Hànội.. cho đến hôm nay.. cũng đă đem lại cho chúng ta nhiều dư ảnh.. kỷ niệm của một thời đă sống. Những góp ư kiến tô đậm phong cách của người Hà thành viễn xứ, một khung trời bỏ lại phia sau.. cùng kỷ niệm, làm cho chúng ta nhớ,....

    .... nỗi nhung nhớ Hà nội và tâm tư trông chờ một ngày trở về mỗi khi nghe những âm thanh vang vọng.. nh́n những h́nh ảnh thân xưa.. và nhất là những phụ lăo, đă từng sống trong thời thực dân, phong kiến rồi băo loạn,...
    ... từ đảo chánh Nhật.. mùa Thu cách mạng.. những gịng nhạc xưa, từ yêu nước đến t́nh cảm... nào Đăng đàn cung, Quê nhà tôi (NX Khoát).. rồi t́nh cảm như Biệt Ly/Dzoăn Mẫn... Cô hái hoa /Hoàng Giác.. Biệt ly/NvTư .. hay quê hương tương lai; Việt nam Minh châu trời đông/ Hùng Lân..,Hè về..(Hùng Lân).. Vọng ngày xanh.. tiếng hát sông Lô... Du kích sông Thao..Nhớ chiến khu... rồi dinh tê về thành; hồi cư.. xuất hiện nào Đàn chim việt.. Bến xuân.. em đến thăm tôi một chiều mưa/ Tô Vũ,.. rồi đến một ngày... Hà nội ơi/Hoàng Dương.. hay như Giấc mơ hồi hương/ Vũ Thành...nhiều lắm.... mở đầu cho cuộc Di cư trong lịch sử VN (Exodus)1954, mỗi khi tiếng hát cất lên th́... không biết bao nhiêu giọt nước mắt tâm t́nh cùng Hà thành nhỏ xuống cho đau thương chia cắt đôi miền... đó là phần nhạc....

    Các cụ ngày xưa quan niệm; "cầm/ kỳ/ thi/ hoạ", tương đương như ; thơ, nhạc, hoạ, vũ.. hay....
    ngay như cả đối với nữ lưu; công, dung, ngôn, hạnh....

    Chúng ta c̣n thiếu ; mỹ thuật, mỹ thuật bao gồm khá nhiều bộ môn.. nmq chỉ xin đan cử một vài bộ môn như trong hoạ, có vẽ tranh, tô tượng..; có kiến trúc, thời trang v..v.. ở đây, nmq chỉ xin nhắc tới các hoạ sĩ tài danh ( sơn dầu) như Bùi xuân Phái, Tạ Tỵ.. Tú Duyên..v..v.. c̣n trong Nam, tranh sơn mài có Nguyễn gia Trí, Thành Lễ.. v.v..

    Những tác phẩm này.. là cả một gia tài văn hoá quốc gia, ghi lại nhiều biến cố lịch sử, chứng minh cho gịng lịch sử kiến quốc VN..

    nmq khơi động tâm t́nh người Việt tha hương.. và đánh động cảm tính (feelings) của ngay cả các thân hữu hiện đang sống tại quê hương.. hăy nghe lại.. t́m về cố quốc qua những gịng nhạc Vượt thời gian... hay như..
    .. nh́n lại những bức tranh cổ.. đôi khi c̣n treo đâu đó trong góc khuất của một căn nhà tồi tàn trong ngơ.. mà chúng ta vô t́nh bắt gặp.... và..
    chúng ta sẽ hiểu, t́m hiểu căn nguyên của truyện người Việt phải bỏ xứ ra đi.. đôi khi các Bạn nối rằng tại nó muốn.. hay v́.. là.. mà... rằng .. này nọ. Thế nhưng sự thực ra sao th́ hăy nh́n vô quá khứ, ngắm nh́n hiện tại... ta phải t́m hiểu lấy cho chính bản thân ta và giảng giải cho đàn con cháu hiểu ngọn nguồn... tương lai VN trông chờ quí Bạn... ./. nmq

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 9 users browsing this thread. (0 members and 9 guests)

Similar Threads

  1. Chuyện nghe được từ ngướ không quen
    By Dac Trung in forum Tin Việt Nam
    Replies: 1
    Last Post: 10-10-2012, 12:25 AM
  2. Replies: 0
    Last Post: 03-05-2012, 10:37 PM
  3. Bắt Buộc Phải Nghe
    By Dean Nguyen in forum Tin Việt Nam
    Replies: 2
    Last Post: 19-01-2012, 08:34 PM
  4. Replies: 3
    Last Post: 31-07-2011, 05:33 PM
  5. Tưởng Niệm Tháng 4 Đen Nghe Nhạc Lính VNCH
    By Camlydalat in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 18
    Last Post: 25-04-2011, 06:28 AM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •