Page 106 of 471 FirstFirst ... 65696102103104105106107108109110116156206 ... LastLast
Results 1,051 to 1,060 of 4709

Thread: SAIGON THUỞ ẤY ...

  1. #1051
    Member Tigon's Avatar
    Join Date
    13-08-2010
    Posts
    22,674
    Mới đi Super Dome xem football đầu mùa . Về nhà mở email thấy bài hát này .

    Đêm đă khuya , gịng nhạc và lời nhạc buồn xé ruột , mời quư ACE xem và nghe 5 em lính trẻ tŕnh bày , để thấy lại phần nào h́nh ảnh của ḿnh thuở nào , một thời chinh chiến :

    NHỚ MẸ

    sáng tác Thiếu Tướng Lê Minh Đảo & Đại Tá Đỗ Trọng Huề

    Hợp ca: Đan Nguyên, Quốc Khanh, Đoàn Phi, Cardin, Mai Thanh Sơn, Nguyên Khang.

    trích từ Asia 70- Việt Nam Quê Hương Yêu Dấu.






    Những chiều buồn trên đất Bắc, con hướng về Nam con nhớ mẹ nhiều
    Mẹ ơi bao nhiêu năm tháng cứ trôi, cứ trôi cho bạc mái đầu
    Không gian rưng rưng như sắp đứt
    Gió về nghẹn ngào như tiếng nấc
    C̣n đâu quê hương hoa gấm thơm làn tóc
    Giă từ miền Nam tang tóc, con sống trầm luân kiếp sống lưu đày
    Hằng đêm con nghe thương tiếc, xót xa đắng cay dâng ngạt tháng ngày
    Trăng sao tin yêu ai dối trá
    Đất trời hiền ḥa ai đốt phá
    Và đem thê lương che kín núi sông này
    Mẹ ơi, mẹ biết không !
    C̣n cháy măi trong con những lời mẹ cầm tay nói
    Nắng sẽ về đẩy lùi bóng tối
    Và yêu thương, và tự do sẽ c̣n măi măi, nhé con !
    Giờ này hoàng hôn sắp tắt, con nghĩ ǵ đây, con nhớ mẹ nhiều
    Mẹ ơi bao nhiêu năm tháng cứ trôi, cứ trôi phiêu dạt mái đầu
    Quê hương điêu linh con vẫn khóc
    Trông chờ ngày về con vẫn thắp
    Từng đôi sao đêm như ánh mắt mẹ hiền
    Trời mây lung linh soi ánh mắt mẹ hiền
    Hồn con rưng rưng con nhớ mắt mẹ hiền
    Mẹ mến yêu con thương nhớ nhiều...


    http://www.diendannguoidanvietnam.co...tpage&Itemid=1

  2. #1052
    Member Tigon's Avatar
    Join Date
    13-08-2010
    Posts
    22,674
    Vào Yahoo chả thấy ai

    Hôm nay đi chơi khuya về , vui quá , tính vào email Yahoo kể chuyện cho bạn bè nghe chơi , nhưng chả thấy tăm hơi đâu cả , không lẽ lại nói chuyện với bức tường ?

    Thôi th́ xem Video vậy

    SAIGON MỘT THỜI ĐỂ NHỚ ĐỂ THUONG

    Lớp 9A 1 Trưng Vương ( 1975 )họp mặt tại Las Vegas


  3. #1053
    Member Tigon's Avatar
    Join Date
    13-08-2010
    Posts
    22,674
    Lớp 9A 1 Trưng Vương ( 1975 )họp mặt tại Las Vegas


    Chỉ có một lớp 9 A-1 thôi , mà đă có bây nhiêu em có mặt ở Mỹ ( chưa kể các nước khác ) .

    Điều đó chứng minh điều ai đó nói :Cây cột đèn , nếu biết đi nó cũng sẽ vượt biên

    Việt Nam bi giờ thống nhất rồi mờ , sao dân trốn đi hết dzậy cà ?

    Riêng lớp của Tigon , ngoại trừ một số bạn đă về bên kia thế giới , trần thế họp mặt 2 năm một lần , cũng hơn 30 bạn , kể như chê " Độc Lập-Tự Do- Hạnh Phúc " nên có mặt gần hết ở Hải Ngoại .

    Dân Bắc Kỳ mà , ai muốn ở với VC đâu !

    tigon

  4. #1054
    Member Tigon's Avatar
    Join Date
    13-08-2010
    Posts
    22,674

    Chuyện này xẩy ra trong hầu hết các gia đ́nh VN : " Nỡ Ḷng Nào ? "

    NỠ L̉NG NÀO.

    Nguyễn Thị Thanh Dương.

    ( Bài mới nhận , xin phép để tạm đây )

    Bà Thục đậu xe xong thong thả đi lên lầu 2 bằng thang bộ, bà vẫn thích thế để thêm dịp vận động cơ thể, hơn là dùng thang máy cho tiện nghi và mau chóng.

    Unit 1 pḥng ngủ của bà trong khu apartment này được thiết kế gọn xinh, địa điểm lại gần khu thương mại Việt Nam cũng như chợ Mỹ nên bà rất vừa ḷng.

    Bà Thục thay quần áo và nằm ra chiếc ghế mây nghỉ ngơi, bà vừa ra chợ Việt Nam vào dịch vụ gởi tiền để chuyển 10,000 đồng về cho người em trai. Thế là bà đă làm tṛn lời hứa hẹn với em và với t́nh cảm trong con người bà, ḷng bà thảnh thơi, nhẹ nhỏm và vui mừng khi nghĩ đến gia đ́nh em trai, chắc là vợ chồng con cháu họ đă sung sướng biết bao nhiêu.

    Bà Thục thuê căn apartment với giá trợ cấp của chính phủ dành cho người có lợi tức thấp kể từ khi bà đủ tuổi về hưu 2 năm nay, bà sống ở Mỹ đơn độc không chồng, không con, mà ở Việt Nam cũng chẳng c̣n ai thân thích gần gũi ngoài gia đ́nh ông Thức, đứa em trai duy nhất, cha mẹ bà đă lần lượt qua đời kể từ khi sau 1975.

    Ngày xưa gia đ́nh bà nghèo, nhưng cha mẹ bà cũng chắt chiu nuôi 2 chị em bà ăn học, đứa con gái là bà học hành chăm chỉ giỏi giang bao nhiêu th́ thằng em học hành vừa lười vừa dở bấy nhiêu.

    Cô Thục đă trở thành 1 dược sĩ. Cô dược sĩ Thục ngày ấy đă đi làm và phụ giúp cha mẹ đắc lực trong cuộc sống hàng ngày, c̣n Thức học không xong, thi rớt Tú Tài Thức đi lính, ngành tác chiến nay đây mai đó. Cô Thục thương em lận đận, mỗi khi em về phép ngoài các món ngon nấu cho em ăn, cô c̣n cho em tiền khi trở lại đơn vị.

    Cô Thục không mấy xinh đẹp, có bằng cấp, ngành nghề sáng giá, nên h́nh như đó là những lư do khiến các chàng trai không thích đến gần, và cô miệt mài hi sinh cho gia đ́nh nên hầu như không có cơ hội đi t́m hạnh phúc cho riêng ḿnh. Tuổi xuân trôi qua lúc nào không hay.

    Sau 1975 cũng như bao nhiêu gia đ́nh khác, cuộc sống nhà cô Thục trở nên chật vật khó khăn, rồi Thức lấy vợ sinh con, bấy nhiêu người sống cùng trong một nhà đă trở nên chật chội và tài chính càng lúc càng khó khăn hơn.

    Năm 1989 cô Thục đi vượt biên t́m tự do và thêm lư do không kém phần quan trọng là v́ kinh tế để có thể giúp đỡ gia đ́nh hữu hiệu hơn, chuyến đi vượt biên cuối mùa đă khiến Thục phải chờ đợi ở Thái Lan hơn 4 năm sau khi đậu thanh lọc mới được phép đến Mỹ định cư.

    Sang Mỹ ở lứa tuổi về chiều, 49 tuổi rồi, Thục chợt nhận ra ḿnh đă lăng quên chính ḿnh hơn nửa đời người, học lại th́ không thể mà lấy chồng cũng không xong.

    Cô Thục đă đi làm những công việc trong hăng xưởng để có tiền sinh sống và gởi giúp tối đa những đồng tiền của ḿnh kiếm được về gia đ́nh ở Việt Nam .

    Rồi cô Thục cũng lấy chồng.

    Nhưng chỉ là một cuộc hôn nhân gượng gạo, cố gắng kéo dài được mấy năm cho có đôi, có cặp th́ người chồng đă chia tay trả Thục trở về vị trí độc thân như cũ, thế là cô Thục ǵa chấp nhận duyên phận thiệt tḥi hẩm hiu, ở vậy cho đến giờ.

    Thỉnh thoảng bạn bè cũng có ư giới thiệu cho bà một ông độc thân góa vợ nào đó, để đỡ đần và bầu bạn cùng nhau cho vui nhà, nhưng bà từ chối ngay, đời chắc ǵ vui, duyên chắc ǵ may? lỡ gặp ông khó tính khó nết, hay ông ngă ra ốm đau bệnh hoạn nằm một chỗ th́ bà phải hầu hạ, c̣n nếu ngược lại bà ốm đau nằm một chỗ chưa chắc ông kia hầu hạ được ǵ.

    Cuộc sống độc thân tuổi về hưu tuy có lúc buồn mà thảnh thơi, hàng ngày bà xem các phim truyện trên ti vi vừa để giải trí vừa để duy tŕ tiếng Anh của ḿnh, rồi nghe nhạc, đọc sách, một đam mê ngày cô Thục c̣n trẻ để t́m lại cảm giác thú vị của ngày xưa.

    Với đồng lương lao động tằn tiện bao lâu nay bà Thục cũng để dành được một món tiền, bà cất kỹ trong nhà băng.

    Từ ngày về hưu bà sống bằng những đồng tiền hưu trí của ḿnh cũng gọi là đủ, v́ bà không có nhu cầu ǵ nhiều ngoài hàng năm vẫn gởi chút tiền về Việt Nam cho gia đ́nh Thức hiện vẫn sống tại căn nhà cũ, nơi xóm nghèo xưa do cha mẹ để lại.

    Xưa bà Thục thương thằng em vất vả đời lính, nay lại thương em vất vả cảnh nghèo, nên bà vẫn không ngừng gởi về đỡ đần cho em.

    Bà Thục đă đưa chồng về thăm Việt Nam 1 lần để giới thiệu chồng với gia đ́nh ḿnh. Sau cuộc hôn nhân găy đổ bà buồn chán và tủi thân, không có ư định về Việt Nam nữa. Nhưng những chuyện buồn vui của cuộc sống nơi xứ người bà vẫn tâm sự với người em ruột thịt của ḿnh cho vơi nhẹ ḷng, hai chị em đă luôn gần gũi từ thuở ấu thơ đến khi khôn lớn và cho đến bây giờ cả hai cùng tuổi xế chiều.

    Bà kể từ chuyện bà bị bệnh cao máu, cao mỡ, và bệnh cườm mắt, phải uống thuốc và nhỏ mắt mỗi ngày mấy lần cho đến hết cuộc đời, đến những chuyện vặt vănh hàng ngày. Từ chuyện bà về hưu và tiết kiệm xin được ở nhà gía rẻ dành cho người ǵa, xin được tiền food stamp, đến chuyện bà dành dụm được món tiền pḥng thân sau này.

    Tóm lại bà Thục hài ḷng với cuộc sống vật chất bảo đảm, dù cô đơn một ḿnh một nhà.
    Mới đây ông Thức đă gọi phone cho bà và tha thiết đưa ra một đề nghị mong chị giúp đỡ, thay v́ chị gởi cho chút tiền mỗi năm và mỗi khi gia đ́nh em cơ nhỡ th́ em xin chị giúp hẳn một món tiền để có vốn làm ăn là 10 ngàn đô la.

    Bà Thục đă suy nghĩ rất kỹ, bà đă ǵa rồi và một ngày nào đó sẽ chết đi, số tiền dành dụm tuy không nhiều, nhưng là tất cả mồ hôi công sức của bà phải được hữu ích cho người thân của ḿnh. Bây giờ họ đang nghèo khổ, họ đang cần tiền. Thế là bà Thục đồng ư

    Và hôm nay bà đă làm xong nhiệm vụ thân thương ấy.

    Hai hôm sau bà Thục nhận được phone của ông Thức, người em hoan hỉ báo tin đă nhận 10 ngàn đô của bà và không tiếc lời cám ơn chị. Ḷng bà Thục ấm lên, vui lên, nhiều gấp cả chục lần niềm vui của người em.

    Từ nay bà Thục sống thanh thản hơn dù món tiền dành dụm của bà đă vơi đi, bà sẽ viết lại một tờ di chúc nếu sau này bà chết, sau phần chi phí cho hậu sự, c̣n bao nhiêu, dù ít ỏi, nhờ người ta gởi những đồng tiền c̣n lại về cho Thức.

    Vậy mà 3 tháng sau ông Thức gọi phone sang, bà Thục chưa kịp vui mừng hỏi han em đă làm ăn ǵ chưa th́ ông Thức buồn rầu tuyên bố:

    - Chị ơi, nhà em mới vừa bị kẻ gian đột nhập xông thuốc mê và lấy cắp hết 10 ngàn đô rồi !

    Bà Thục bàng hoàng nghe em nói tiếp:

    - Chị có thương em, thương các cháu chị, th́ xin chị giúp em lần nữa…

    Bà Thục không c̣n sức cầm lấy chiếc điện thoại nữa, bà buông phone và buông người ngồi phịch xuống ghế như một kẻ không hồn.

    Bà đă mất ăn mất ngủ mấy ngày đêm, 10 ngàn đô là bao công lao và tấm ḷng của bà gởi về, thế mà bị mất đi một cách gọn gàng êm thắm, nhẹ tênh như bông g̣n, như mây bay, gío thoảng, hay như một tṛ đùa, một màn kịch vụng về không hơn không kém.


    Bà không thể nào tin được.
    Nhưng em trai bà nỡ ḷng nào dựng lên màn kịch này để lừa dối bà, để xin thêm tiền của bà? Bà dằn vặt tự hỏi và không thể trả lời.
    Cuối cùng bà Thục quyết định sẽ về Việt Nam bất ngờ, đối diện với em ḿnh để t́m hiểu sự thật cho ra lẽ.
    **************
    Từ phi trường Tân Sơn Nhất, bà Thục thuê xe Taxi đưa bà đến một khách sạn tại G̣ Vấp, bà biết căn nhà cũ sẽ không có chỗ thoải mái cho bà v́ theo lời ông Thức kể bấy lâu nay là hai đứa con đă lập gia đ́nh và một đứa c̣n độc thân đều ở chung với vợ chồng Thức, nhà đất ở Việt Nam rất đắt đỏ, Thức tiền bạc đâu mà lo cho các con chỗ ở riêng.

    Cuộc sống là sự tuần hoàn như cây cối, ǵa cỗi th́ chết đi, cây con th́ sinh sôi nẩy nở…xưa căn nhà ấy có cha mẹ và 2 chị em bà, nay căn nhà ấy đă đông hơn, thêm lên mấy đầu người rồi.
    Buổi chiều hôm sau bà Thục t́m về xóm cũ tại khu cầu hang quận G̣ Vấp.

    Khu xóm nay đă đổi khác rất nhiều nhưng bà làm sao quên được lối cũ, cảnh xưa. Kia vẫn là đường rầy xe lửa dẫn đến ga Xóm Thơm, và bên này là nhà cửa chen chúc.

    Bà vừa đi vừa ḍ t́m theo những dấu vết cũ, cuối cùng bà Thục cũng t́m ra đúng số nhà, nhưng đứng trước căn nhà bà kinh ngạc, không tin đây là sự thật v́ căn nhà to đồ sộ và cao ngất 4 tầng lầu, chứ không phải là căn nhà trệt tầm thường ngày xưa cô Thục từng ở từ thuở sinh ra đến khi lớn lên với cha mẹ ḿnh nữa.

    Bà ngại ngần, bà ngẩn ngơ, không dám gơ cửa, mà đi ra một quán nước ở đầu con hẻm, đối diện xéo xéo với nhà ông Thức, bà gọi một ly nước uống để định thần lại cho tỉnh táo, kẻo bà tưởng ḿnh đang mơ.

    Hay là bà đă nh́n lầm số nhà? Không, chắc chắn là không v́ bà đă nh́n kỹ mấy lần rồi.. Hay là em trai bà đă bán nhà cho người khác? Cũng không, v́ bà mới gởi số tiền 10 ngàn đô về địa chỉ nhà này.

    Khi cô hầu bàn bưng ly nước ra th́ bà Thục vờ hỏi bâng quơ:

    - Căn lầu 4 tầng kia sao mà đẹp thế…

    Cô gái vui vẻ tiếp chuyện:

    - Dạ, bởi v́ căn lầu đó ông bà Thức mới xây vài năm nay, kiểu đẹp, nhà mới nên ăn đứt mấy căn lầu khác.

    - Ông bà Thức giàu có sướng thật…

    Cô hầu bàn xuưt xoa:

    - Ông Thức c̣n xây cho hai đứa con có gia đ́nh ra ở riêng mỗi đứa một căn lầu tương tự căn này nữa đó. Căn này th́ ông bà ở chung với thằng Út c̣n độc thân. Ba cha con ông Thức cùng làm chủ một xưởng cưa gỗ xuất khẩu, giàu có lắm lắm luôn, nhất xóm luôn.

    Bà Thục cũng xuưt xoa:

    - Số họ thật may mắn, làm ăn thành đạt nhỉ.

    - C̣n nữa bác ạ, nghe nói mới đây người thân ở nước ngoài gởi cho họ 10 ngàn đô nữa cơ, đă giàu có mà tiền ở măi đâu cứ tự nhiên chảy vào túi.

    Thế là bà Thục đă hiểu, gia đ́nh ông Thức đă ăn nên làm ra từ lúc nào nhưng Thức không hề kể cho bà nghe, mà vẫn chăm chỉ than thở xin xỏ bà dù mỗi lần chỉ vài trăm đô, và cuối cùng là món tiền 10 ngàn đô. Nhưng họ chưa chịu dừng lại ở đó, lại nói bị mất cắp để xin thêm, có lẽ v́ thấy bà đồng ư cho 10 ngàn đô dễ dàng qúa chăng?

    Ông Thức biết bà không có ư định trở về thăm Việt Nam nữa, bà ngại đi xa v́ đi đâu cũng phải mang theo mấy loại thuốc men lỉnh kỉnh như con mọn, lại sợ ngă bệnh bất ngờ, và v́ nơi đó những kỷ niệm buồn nhiều hơn vui, nơi đó cha mẹ bà đă không c̣n nữa, thằng em trai của bà đă ǵa đi, và các cháu th́ dường như xa lạ. Bà chỉ liên hệ với họ qua phone và gởi tiền về giúp em, giúp cháu khi cần thiết là đủ vui rồi.

    Bà Thục thất vọng không ngờ em bà đă đổi thay đến thế, nó đă lợi dụng ḷng tốt và t́nh thương của bà dành cho nó từ thuở c̣n thanh xuân cho đến giờ..

    Bà Thục giận lắm, định quay trở về khách sạn, không gặp em, không bao giờ gặp nó nữa, bà sẽ trở về Mỹ và quên đi thằng em đă đối xử với bà không c̣n t́nh nghĩa. Nhưng sau khi uống hết ly nước, ḷng tự giằng co, bà vẫn quyết định đến nhà ông Thức.

    Bà bấm chuông cổng, tiếng chó sủa inh ỏi rồi có người ra mở cổng. Chính là Thức, ông ta ngơ ngác nh́n bà chị rồi thảng thốt kêu lên không biết v́ vui mừng hay v́ kinh ngạc như bà đă kinh ngạc khi nh́n thấy ngôi nhà:

    - Trời ơi, chị Thục hả?

    - Vâng, tôi là Thục đây.

    - Trời ơi, sao chị về không báo trước để em và các cháu ra phi trường đón ?

    Bà theo chân em vào nhà, căn pḥng khách rộng lớn với đồ đạc bóng bẩy sang trọng làm bà Thục chóa cả mắt v́ bà quen với pḥng khách nhỏ gọn ở căn apartment của bà rồi. Từ bộ bàn ghế, vách tường, đến kệ trang trí đều là sản phẩm của gỗ qúy với kiểu dáng đẹp, sành điệu và qúy phái, đúng với phong cách thành đạt của ông chủ kinh doanh đồ gỗ xuất khẩu.

    Vợ ông Thức cũng từ dưới nhà chạy ra hớn hở:

    - Chị về chúng em mừng qúa, hành lư chị đâu? Nhà em rộng răi xin mời chị…

    - Cám ơn em, chị không biết nhà đă xây lại rộng đẹp thế này nên đă ở khách sạn rồi

    Sau vài câu thăm hỏi thông thường, bà Thục buồn buồn và nghiêm trang đi vào vấn đề:

    - Các em đă làm ăn khá gỉa, có cơ ngơi thế mà không cho chị biết để chị mừng với, mà c̣n gây cho chị cảm tưởng là các em vẫn nghèo khó như xưa và xin chị món tiền 10 ngàn đô là thế nào?.

    Ông Thức vội lên tiếng bào chữa:

    - Nhờ trời thương gia đ́nh em mới phất lên những năm sau này. Em xin lỗi chị, chỉ v́ muốn vun đắp tom góp cho con cháu em mới xin tiền chị…

    Bà Thục cay đắng:

    - Kể cả việc em bịa đặt ra bị mất 10 ngàn đô để xin thêm lần nữa? em tưởng chị giàu có lắm sao?. Chị đă chắt chiu bao lâu mới để dành được số tiền ấy.

    Ông Thức cố giải bày:

    - Dù ǵ cuộc sống bên Mỹ chị cũng được bảo đảm lúc tuổi ǵa, nhà nước lo hết, có đồng vốn nào chị không cho các cháu th́ cho ai bây giờ? Cho trước th́ khỏi cho sau, con cháu em cũng như con cháu chị…
    Vợ Thức xen vào cho câu chuyện chuyển sang hướng khác:

    - Nếu chị muốn về sống ở Việt Nam th́ chúng em mời chị về đây ở chung căn nhà này như ngày xưa. Bây giờ những 4 tầng lầu, chị cứ ở hẳn 1 tầng tha hồ rộng răi, lại có chị có em…

    T́nh chị em ǵ khi mà họ đang sống trong giàu có, vợ chồng, con cháu đông đủ quây quần bên cạnh mà vẫn moi móc những đồng tiền dành dụm của bà, một người ǵa sống đơn độc nơi quê người, chuyện lớn chuyện nhỏ ǵ cũng trông chờ vào xă hội, vào người dưng giúp đỡ, hơn nữa bà Thục không bao giờ có ư định về sống ở Việt Nam nên bà từ chối ngay:

    - Chị ở Mỹ quen rồi, ở đấy có mọi tiện nghi và lợi ích, về đây khỏe mạnh th́ không sao, lỡ ốm đau sao bằng bên Mỹ được.

    - Chị nghĩ thế cũng phải, nhưng bất cứ lúc nào chị thay đổi ư định th́ cứ trở về, chúng em luôn chờ đón chị.

    - Cám ơn hai em.

    Khi bà Thục đứng lên từ gĩa vợ chồng ông Thức, người em ái ngại cầm bàn tay chị, cố biện minh lần nữa:

    - Mong chị hiểu cho chúng em, đằng nào những món tiền dành dụm chị không cần tới, mà bên này th́ con cháu đông, công việc làm ăn lúc này lúc khác chẳng biết đâu được, chị bên ấy một thân một ḿnh, có đồng nào cho các cháu là chắc chắn nhất, không đi đâu mà thiệt chị ạ.
    Vợ ông Thức vẫn ngọt ngào mời chào:

    - Mỗi ngày chị đến ăn cơm với chúng em và các cháu cho vui nhé? chị đồng ư đi để ngày mai em làm món ngon đăi chị.

    - Ừ, mai chị sẽ đến đây, chị ăn thế nào cũng được mà…


    Vợ chồng ông Thức gọi xe taxi đến và vui vẻ tiễn chân bà Thục ra cổng, đợi người chị vào xe họ mới quay vào nhà.

    Bà Thục ngồi trên xe, quay nh́n ngôi nhà lầu 4 tầng lần nữa, từ trong đáy ḷng bà Thục vui mừng khi thấy cảnh nhà em trai giàu có, và cũng từ trong đáy ḷng bà cảm thấy một sự đổ vỡ, tan nát. Đôi mắt bà rưng rưng nhỏ lệ.…

    Bà biết rằng ngày mai, cũng như mỗi ngày sau đó, trong thời gian c̣n ở Việt Nam, bà sẽ đến đây ăn cơm với em, với các cháu.

    Đấy vẫn là t́nh cảm, là t́nh ruột thịt bà dành cho họ, bà không nỡ quay mặt với họ, dù rằng bà đau đớn v́ mất đi h́nh ảnh người em ruột thân thương gần gũi ngày xưa, dù rằng bà xấu hổ giùm người em ruột tham lam, tính toán và ích kỷ bây giờ.

    Và nỗi đau đớn ấy, sự xấu hổ ấy sẽ theo bà về Mỹ, và theo bà cho đến hết cuộc đời.

    Nguyễn Thị Thanh Dương.
    ( August, 2012)

    http://www.vantholacviet.org/news-17...hi-Thanh-Duong

  5. #1055

    Join Date
    07-11-2011
    Posts
    1,447
    Càng đọc càng thấy buồn khi đọc câu truyện này. Hoàn cảnh XH làm thay đổi con người biết bao. Một thứ văn hoá vợ đấu tố chồng, con đấu tố cha mẹ th́ làm sao mà sinh hoa kết quả đẹp được. Họ sống bằng lừa lọc, bon chen không cần biết đến đạo đức đến nhân quả sau này ra sao.

    Bao nhiêu vk vỡ mộng khi về VN. Họ mang một nỗi buồn nặng trĩu khi trở lại Mỹ, Canada. Buồn.

  6. #1056
    Member
    Join Date
    09-02-2011
    Posts
    670
    SAIGON XƯA

    Mời bạn bấm vào link dưới đây. Muốn xem phóng ảnh lớn hơn xin bấm vào hình.
    Cám ơn bạn.


  7. #1057
    Member Tigon's Avatar
    Join Date
    13-08-2010
    Posts
    22,674
    Những Ngày Xưa Thân Ái

    H́nh lớp Tigon do một bạn đi du học Canada c̣n giữ được


    Số bạn khuất núi cũng gần một chục : chết bệnh có , bỏ xác trên biển có , chết trong rừng sâu cũng có .

    Mỗi lần họp mặt , cứ thấy thưa dần

    Tigon

    * Cô bạn tóc dài , rất xinh đẹp , ngồi hàng dưới cùng bên phải , mới qua đời trong sự thương tiếc , ngỡ ngàng của tất cả bạn bè
    Last edited by Tigon; 11-09-2012 at 10:44 AM.

  8. #1058
    Member
    Join Date
    01-06-2011
    Location
    Travel around (English speaking countries only)
    Posts
    1,251
    Cô Tigon học tiếng Tây từ hồi c̣n nhí cơ? Cô giáo Tây hay Anh vậy cô Tigon?

    Quote Originally Posted by Tigon View Post
    Những Ngày Xưa Thân Ái

    H́nh lớp Tigon do một bạn đi du học Canada c̣n giữ được


    Số bạn khuất núi cũng gần một chục : chết bệnh có , bỏ xác trên biển có , chết trong rừng sâu cũng có .

    Mỗi lần họp mặt , cứ thấy thưa dần

    Tigon

  9. #1059
    Member Tigon's Avatar
    Join Date
    13-08-2010
    Posts
    22,674
    Quote Originally Posted by TonNuJacqueline View Post
    Cô Tigon học tiếng Tây từ hồi c̣n nhí cơ? Cô giáo Tây hay Anh vậy cô Tigon?
    Bà giáo này người Anh . Người Anh dạy đàm thoại , nên qua Mỹ lúc ban đầu cứ nói theo giọng Anh . Nhờ bà bảo trợ rất tốt , cho con gái qua tập cho ḿnh nghe và nói , nên sau 1 ngày là có việc làm liền , không hề ăn một đồng trợ cấp của chính phủ Mỹ.

    Sau này bảo lănh các em , ḿnh cũng giao hẹn qua tới là phải nhận làm bất cứ việc ǵ để mưu sinh , rồi từ từ học lại , theo đúng nghề sau. Các em ḿnh không hề ăn foodstamp, không hề ở Apartment , các cháu ḿnh tất cả đều đă thành tài

    Hồi c̣n ở Hà Nội , Tigon học trường tư thục thuộc nhà thờ Hàm Long , nên phải học tiếng Tây từ mẫu giáo . Sau vào Saigon , đổi sinh ngữ chính thành Anh Văn cho hợp trào lưu , c̣n sinh ngữ phụ vẫn là Pháp văn .

    Nh́n lại tấm h́nh cũ , luyến tiếc tuổi thơ qua mau , sau đó trưởng thành trong chiến tranh , không có tuổi trẻ như đám con cháu bây giờ

    Tigon

  10. #1060
    Member Tigon's Avatar
    Join Date
    13-08-2010
    Posts
    22,674

    Mượn đất " Saigon ..."

    Dư luận trên mạng đang xôn xao về tin một chậu bông Sứ Thái Lan nở ra năm cánh h́nh cờ VNCH .

    Theo lời người chụp :

    " Ảnh do chính tôi (NTV) chụp lúc sau 11AM ngày 17-9-2012 tại nhà người bạn ở Houston, Texas bằng máy Canon 60D.

    Ảnh thật 100% không chỉnh sửa.
    "

    (Thân hữu nào biết về kỹ thuật ảnh Digital có thể kiểm chứng đúng 100%)







    http://saigonecho.com/main/

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 7 users browsing this thread. (0 members and 7 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 0
    Last Post: 26-03-2012, 08:51 PM
  2. Replies: 50
    Last Post: 27-02-2012, 04:26 PM
  3. Ở đâu không có Madison, ở đó có Little Saigon.
    By NguyễnQuân in forum Tin Cộng Đồng
    Replies: 10
    Last Post: 15-08-2011, 04:43 AM
  4. Ở ĐÂY CÓ ĐẤU TRANH LÀ Ở ĐÂY CÓ BỊ BẮT
    By hatka in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 0
    Last Post: 02-04-2011, 04:48 AM
  5. Replies: 0
    Last Post: 12-03-2011, 08:05 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •