+ Reply to Thread
Page 389 of 389 FirstFirst ... 289339379385386387388389
Results 3,881 to 3,886 of 3886

Thread: SAIGON THUỞ ẤY ...

  1. #3881
    dân say
    Khách
    Quote Originally Posted by Tigon View Post
    SAIGON BÂY GIỜ : Áo Dài " Cách Tân " được mặc trong dip Tết Đinh Dậu

    Thấy bọn trẻ FB trong nước hồ hỡi khoe áo dài kiểu mới . Thử copy đem vô đây cho các cụ VL xem chơi .
    Phần tôi , tức ứ hơi v́ áo dài truyền thống của phụ nữ Vn đă bị Hán hoá mà c̣n được đám trẻ hoan hô . Không lẽ cái đám vong nô này lại phát triển mạnh đến vậy sao ? Cha mẹ chúng chết hết rồi à ?






    Áo dài cái kiểu ǵ lai căng thứ nhất qua áo Xẫm...

    thứ nh́ lai căng qua mặc chung với Jupe, Tây khg ra Tây , Á cũng chả ra Á...

    Thôi th́ cứ design thêm 1 cái ngôi Sao Vàng Phúc Kiến ở trước ngực áo , cho thắm thía t́nh quê hương "Chùm Khế ngọt " đi...

  2. #3882
    dân say
    Khách
    Quote Originally Posted by Tran Truong View Post
    Xin post tặng cụ Quốc cùng các bạn trẻ sau này . Vài hình ảnh của SàiGòn thập niên 60 , để so sánh với Hà nội 1979 . Nhìn qua hình ảnh , thấy rõ bộ mặt xã hội và dân trí !!!!




    [img]HANOI 1979 - Phố Tràng Tiền, Nhà Hát Lớn by manhhai, on Flickr[img]

    Nh́n h́nh này thời 1979 th́ thấy 1 anh nón cối đang lái xe Honda dame chắc mới chôm chĩa từ trong Nam đem ra Hanoi khoe hàng xịn quá ta...

  3. #3883
    dân say
    Khách
    Quote Originally Posted by Tran Truong View Post
    Miền Nam lo cho đời sống dân chúng . Miền Bắc lo cho đời sống lãnh tụ ! Ngay cả đến năm 1979 Hà nội cũng vẫn ngửi bụi của SàiGòn thời thập niên 1960 !!!!

    Khố rách áo ôm .... đi " giải phóng " nhà cao cửa rộng !!!






    Tướng Leclerc với Vơ Nguyên Giáp tại Đài kỷ niệm Chiến sĩ trận vong tại Hanoi năm 1946 - Le Monument aux Morts à Hanoi by manhhai, on Flickr


    ....
    Rỏ ràng là mời tụi thực dân Tây vào Hanoi năm 1946 đây !.......Rỏ ràng là thời này, tập đoàn hcm & VnG có trong tay nguyên cả lảnh thổ chữ S đây mà !

    Tại sao phải ra cớ sự đến năm 1954 wính tụi thực dân Tây để có một nữa lảnh thổ chữ S là sao vậy cà.

    CS hanoi đi hát tuồng chèo ǵ mà kỳ cục vậy ta....

  4. #3884
    Tran Truong
    Khách
    Quote Originally Posted by Tigon View Post
    SAIGON BÂY GIỜ : Áo Dài " Cách Tân " được mặc trong dip Tết Đinh Dậu

    Thấy bọn trẻ FB trong nước hồ hỡi khoe áo dài kiểu mới . Thử copy đem vô đây cho các cụ VL xem chơi .
    Phần tôi , tức ứ hơi v́ áo dài truyền thống của phụ nữ Vn đă bị Hán hoá mà c̣n được đám trẻ hoan hô . Không lẽ cái đám vong nô này lại phát triển mạnh đến vậy sao ? Cha mẹ chúng chết hết rồi à ?






    Có gì mà tức ứ hơi , chị Tigôn . Đây chỉ là những bước cần có và phải có , để trở thành Tây tạng thứ hai mà thôi . Bởi vậy , sức mạnh của công cụ tuyên truyền qua báo chí , văn hoá phẩm , tranh ảnh , kịch nghệ .... đài phát thanh , đài truyền hình là tẩy não con người ta .

    Định hướng , dẫn dắt " bầy cừu " đi vào con đường định sẵn ! 30/04/1975 là kết quả của 300 triệu USD bỏ ra hàng năm bởi Nga sô , để mua chuộc , dẫn dắt báo chí viết về chiến tranh VN . Ngày hôm nay , lịch sử lập lại , đang diễn ra tại Mỹ ! Xin trích đoạn bài phản biện của ông Đường Bách Kiều (Tang Baiqiao) với một nhà đấu tranh dân chủ khác chính kiến :

    " Truyền thông là lương tri của xă hội, nguyên tắc cơ bản là khách quan, công chính và trung lập. Bất cứ cơ quan truyền thông nào xa rời nguyên tắc này th́ cũng không c̣n mang ư nghĩa chân chính là cơ quan truyền thông nữa mà trở thành loại công cụ tuyên truyền mà thôi.

    Hiện nay có rất nhiều hăng truyền thông ḍng chính ở Mỹ tùy tiện bẻ cong sự thật, không c̣n bất cứ sự khách quan công chính nào, hoàn toàn đánh mất nguyên tắc cơ bản của truyền thông, trở thành công cụ tuyên truyền cho một số thế lực chính trị và tập đoàn tài chính (trên thực tế có rất nhiều thế lực chính trị nước ngoài đă len lỏi vào truyền thông ḍng chính của Mỹ).

    Như thế, cái gọi là truyền thông này không nên được tôn trọng và ủng hộ, càng không đủ tư cách để xứng với danh hiệu “vua không mang vương miện”. Nếu không, cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản Trung Quốc là Nhật báo Nhân dân Trung Quốc và Đài Truyền h́nh Trung ương Trung Quốc cũng được xem là cơ quan truyền thông, cũng nên được người đời tôn trọng và ủng hộ, cũng có đủ tư cách được xem là “vua không mang vương miện”.Nh́n bề ngoài, truyền thông đại chúng và công cụ tuyên truyền có vẻ rất giống nhau, đều là tổ chức đưa tin, nhưng thực tế hoàn toàn khác. Một bên là trung thành với lương tri, nhằm phục vụ đông đảo công chúng trong toàn xă hội; một bên là trung thành với lợi ích, phục vụ cho một thiểu số kẻ thao túng truyền thông."

    Qúi vị nào muốn xem nguyên bài phản biện xin vào : http://www.haingoaiphiemdam.net/Khac...ai-chung-69816

  5. #3885
    Tran Truong
    Khách
    Tận Cùng Bằng Số - Topa


    Nh́n khu rừng rộng lớn mà mỗi khi đêm đến nó âm u đến rợn người; tôi không thể ngờ ḿnh trải qua cuộc sống cô đơn và thiếu thốn ở đây đă được nhiều năm.
    Nhiều năm trước - tôi không c̣n khái niệm về thời gian nữa – nhưng tôi nhớ rơ mùa xuân năm một chín bảy lăm và vào những ngày gần giữa tháng ba khi thành phố Ban Mê Thuột bị tấn công, tôi đang là Hạ sĩ nhất Tiểu đội trưởng; cùng với Tiểu đội tám người từ trong rừng sâu đang trên đường về lại hậu cứ.

    Nhưng, ḷng ṿng trong rừng ba ngày th́ tiểu đội … tan tác hết chỉ c̣n lại hai người. Chúng tôi đi loanh quanh măi trong rừng mà không làm sao t́m được hướng ra quốc lộ v́, máy liên lạc th́ đă bị hư mà quân Việt cộng th́ nhiều quá. Chúng có mặt gần như khắp mọi nơi.

    Cho đến ngày vào một buổi chiều cuối tháng sáu cùng năm, chúng tôi t́m ra được quốc lộ th́ mới biết Việt cộng đă chiếm trọn miền Nam rồi. Qua những tin tức mà người dân cho biết, th́, có nhiều đơn vị không chịu đầu hàng và cũng đang lẩn trốn trong rừng. Thế là hai đứa chúng tôi quyết định quay lại vào rừng chứ không đầu hàng Việt cộng.

    Đầu hàng Việt cộng th́ cũng đồng nghĩa với chấp nhận bản án tử h́nh. Có được sống th́ cũng bị hành hạ cho đến chết. Hai đứa chúng tôi đi thật sâu vào trong rừng. Khi mặt trời lặn và chúng tôi đă qua đêm đầu tiên trên một cành cây thật lớn. Đêm đầu , chúng tôi thấy có nhiều con thú đi phía dưới chỗ chúng tôi nằm, và như vậy chúng tôi biết là sẽ không sợ bị đói , v́ chúng tôi sẽ làm bẫy để bắt chúng .

    Sau đó chúng tôi dựng một cái cḥi khá chắc chắn trên cây cổ thụ làm chỗ tránh mưa tránh nắng và ngủ qua đêm. Lúc đầu cả hai đứa nghĩ chỉ tạm thời thôi. Chúng tôi tin là , rồi chúng tôi cũng sẽ gặp được những đơn vị bạn. Nơi vùng rừng núi chúng tôi chọn để dựng cḥi, chúng tôi yên tâm sẽ không bị quân Việt cộng phát giác.
    Chúng tôi chỉ c̣n đúng hai mươi tám viên đạn M16 nên cần tiết kiệm cho một lần xử dụng sau cùng.

    V́ vậy chúng tôi phải dùng dao găm. Hành trang của cả hai chỉ có hai cái ba-lô bên trong chứa một bộ quần áo và ít đồ dùng vệ sinh cá nhân mà nay đă gần cạn. Khi chấp nhận cuộc sống trong rừng là chúng tôi chấp nhận mọi nghịch cảnh và tin tưởng sẽ gặp được các đơn vị bạn. Chúng tôi nhớ gia đ́nh rất nhiều, nhất là người yêu. Chúng tôi thèm ly cà phê, ly bia, ly rượu đế và thuốc lá. Chúng tôi rất nhớ bạn bè cùng đơn vị và nhớ hậu cứ.

    Nhưng, khoảng bốn năm tháng sau th́ người bạn đồng ngũ và đồng hành với tôi đă bị căn bệnh sốt rét cướp đi mạng sống. Từ đó tôi sống cô đơn , đến nỗi nhiều khi gần như bị hoảng loạn. Cũng may là sau đó tôi đă trở lại b́nh thường v́ tin tưởng thật nhiều, cũng như hy vọng rất nhiều … vào một ngày sẽ lại được tiếp tục chiến đấu.

    Tôi không muốn t́m đường về nữa. Tôi nhất quyết không chấp nhận sống với Việt cộng. Hằng ngày tôi vẫn đều đặn bẫy được thú rừng và tồn tại với tháng ngày c̣n lại trên trần thế. Mỗi sáng tôi thức dậy theo tiếng hót của một con chim mà tôi không biết tên. Cứ đúng vào lúc mặt trời sắp lên là con chim bay đến đậu ở cành cây gần cḥi , hót lên những tiếng làm cho tôi cảm thấy vui và yêu đời như thuở tôi mới bước chân vào quân đội.

    Có những lúc tôi đă nghĩ, phải chăng người bạn đă bỏ tôi nữa chừng giữa khu rừng già đă nhập vào con chim và mỗi sáng lại đến thăm tôi để tôi bớt cô đơn ? Bây giờ tôi đă quen nh́n ánh mặt trời để đoán biết thời gian v́ cái đồng hồ đeo tay đă không c̣n xử dụng được từ lâu lắm rồi.

    Sáng hôm nay tôi đi đến vũng nước rất lớn và cách xa cḥi cũng gần năm trăm thước. Vũng nước trong veo nh́n thấu tận đáy. Vũng nước lớn nhưng không có cá. Nghĩ đến người yêu , ḷng tôi thật xót xa và đau đớn quá. Trước hết, đáng lẽ tôi không nên nối lại t́nh yêu với người con gái đó khi mà cơn hồng thủy đă bắt đầu từ ngày 10 tháng 3.

    Tôi đă hứa hẹn với nàng, sau lần về tới , tôi sẽ cưới nàng. Giờ này th́ ... chỉ còn là một nỗi buồn mênh mông làm tim tôi đau thắt lại và tôi nhắm nghiền hai mắt tưởng chừng làm như thế tôi sẽ không c̣n trông thấy cảnh người yêu tôi khóc lúc không nhận được tin tức về tôi sau ngày tang thương của quê hương miền Nam. Đối với nàng, tôi đă mất tích và đă chết. Nhưng riêng tôi, tôi sẽ không bao giờ có thể quên nàng và sẽ chẳng bao giờ c̣n cơ hội để được gặp lại nàng.

    Ánh nắng ban mai thật rạng rỡ , tôi thấy bầu trời đẹp quá. Tôi nh́n tôi trong vũng nước mà kinh hoàng v́ con người của tôi đă thay đổi quá nhiều. Thân thể tôi bắt đầu bị lở lói làm đau nhức quá. Tôi không thể đoán biết ḿnh đang bị bệnh ǵ mà toàn thân bị nổi những cục to tướng và có nước lẫn máu từ trong đó rỉ ra. Tôi nằm xuống bên vũng nước cho đở nhức và nh́n trời rồi hoài niệm về những ngày đầu gặp gỡ người tôi yêu và yêu tôi …


    Còn tiếp ...

  6. #3886
    Tran Truong
    Khách

    Tận cùng bằng số - Topa

    Chiếc xe đ̣ của hăng xe Sanh Ḥa chạy đường dài Pleiku - Sàig̣n đang từ từ lăn bánh rời khỏi bến xe để đưa tôi về vùng thủ đô náo nhiệt và yên b́nh. Đó là khoảng cuối năm năm một chín sáu tư. Hành lư của tôi quá gọn nhẹ, chỉ với một cái va ly nhỏ đựng đầy sách vở và một túi quần áo. Trên xe, khách đa số là phụ nữ. Đa số họ mang theo mật ong và hai món hàng thủ công tiêu biểu của thành phố núi là cái gùi đeo lưng của người Thượng và căn nhà sàn nhỏ bé xinh xắn …

    Tất cả được gói trong các bao giấy kiếng màu thật đẹp. Ngồi bên cạnh tôi là cô gái c̣n rất trẻ. “Đúng là … em Pleiku má đỏ môi hồng” - Tôi liếc nh́n cô gái và nghĩ như vậy.

    Pleiku là một trong vài tỉnh thành vùng cao nguyên có nhiều nhóm người gần như trần truồng thường đi hàng một. Đàn ông th́ chỉ cần một miếng vải nhỏ và dài để làm cái khố. Đàn bà cũng chỉ cần một miếng vải để làm váy và phía trên thân th́ hoàn toàn trống trơn không có ǵ che đậy cả. Họ đi hàng một giữa buổi trưa hè cũng như những ngày lạnh buốt giá của mùa đông và cả những ngày có mưa giông gió băo nữa. Họ đi như vậy mỗi ngày ra chợ để trao đổi buôn bán với người Kinh.

    Tôi chợt nghĩ tới Đalat, nơi đă sáu năm qua tôi đến trọ học. Cả hai địa danh này đều có khi hậu trong lành và mát lạnh cùng những nét đẹp hùng vĩ của núi rừng và thác nước; đă là một sự quyến rũ , mời gọi mọi người đến chiêm ngưỡng. Nhưng, Đalat có nhiều rừng thông bạt ngàn với tiếng reo vi vút và cảnh vật thơ mộng nên là nơi thu hút được nhiều du khách hơn và đă tạo cảm hứng cho các văn nhân , thi sĩ để lại cho đời những ca khúc và những bài thơ tuyệt tác không bao giờ phai mờ theo thời gian.

    Xe chạy qua trường trung học Minh Đức, nơi trước kia mỗi ngày tôi đi đến trường với bao niềm vui bên bạn bè trong những năm theo học tại đây. Xe chạy qua rạp chiếu bóng Diệp Kính, nơi đó cuốn phim Việt đầu tiên tôi được xem là phim Tơ T́nh. Xe bắt đầu đổ xuống cái dốc cao nhất của thành phố và sau đó sẽ ra khỏi thành phố.

    Sinh ra và lớn lên tại thành phố này nên từng đoạn đường, từng ngỏ ngách cũng như từng căn nhà đă quá quen thuộc với tôi.Tôi quay đầu nh́n qua cô gái ngồi bên cạnh mà từ đầu đến giờ vẫn mải mê nâng niu cái nhà sàn nhỏ mà cô đang ôm trong ḷng. Khuôn mặt của cô gái thật thanh thản và khá đẹp. Tôi đoán cô cũng cùng tuổi với tôi, nghĩa là cũng mười bảy tuổi.

    Chiếc xe đ̣ đang leo dốc đèo Phượng Hoàng. Từ đoạn đường này đến Ban Mê Thuột không có nhà hai bên đường mà chỉ toàn rừng. Cô gái xoay người và đụng vào tôi. Cô nói thật nhỏ:

    - Xin lỗi anh.

    Tôi nh́n cô gái và hỏi chuyện:

    - Cô về Sàig̣n?

    - Không, em về Đalat.

    - Vậy … cô không phải người ở đây ?

    - D́ em có tiệm gạo rất lớn ở đây nên lần này cũng là lần thứ nhất em đến thăm d́ và nhân dịp xem cho biết Pleiku ra sao.

    Tôi cảm thấy thích thú v́ có người đồng hành. Nh́n cô gái khó mà đoán cô là dân Đalat hay Pleiku. Các cô gái ở hai thành phố này đều má đỏ môi hồng tự nhiên. Nhưng, gái Đalat có phần đẹp hơn và đài các hơn.
    Tôi bắt chuyện để làm quen:

    - Pleiku có làm cho cô vui không?

    - Pleiku ... buồn quá anh. Nhưng em thích nh́n người Thượng đi hàng một ra chợ. Họ tự nhiên và h́nh như họ không bị lạnh, họ hay quá anh.

    - Họ sống như vậy lâu đời rồi nên quen cô à.

    - Em cũng nghĩ vậy. À… anh đi Sàig̣n ?

    - Không. Tôi … tôi cũng đi Đalat.

    Cô gái quay đầu nh́n thẳng vào mắt tôi.

    - Anh … cũng đi Đalat thật sao ?

    - Quê tôi ở đây nhưng tôi lên Đalat học đă sáu năm rồi. Tôi học nội trú trong trường đạo. Trường tôi ở Trạm Hành. Cô biết Trạm Hành không ?

    - Trại Mát - Trạm Hành - Cầu Đất - Đơn Dương … là những nơi em cũng thường đi qua nhưng trường của anh th́ em không biết.

    - Ở Trạm Hành có cái Ấp Chiến Lược Phát Chi. Trường tôi cách cái Ấp chiến lược đó khoảng ba trăm thước. Đó là vùng đất cao nhất Đalat. Đứng từ trong trường nh́n ra đường quốc lộ, phía tay mặt là hướng đi Đalat. Phía tay trái là hướng đi Đơn Dương …

    Tôi ngưng nói và quay mặt nh́n những người lính Công Binh đang tu sửa một đoạn đường. Việt cộng đêm đêm thường lẻn ra đào lên nhiều chỗ làm xe chạy bị gập ghềnh và xốc. Từ chiếc ra-đi-ô của bác tài xế phát ra tiếng hát thật vui nhộn của quái kiệt Trần Văn Trạch:

    Kiến thiết quốc gia

    Giúp đồng bào ta

    Xây đắp muôn người

    Được nên cửa nhà


    Tô điểm giang san

    Qua bao lầm than

    Ta thề kiến thiết

    Trong giấc mộng vàng


    Triệu phú đến nơi

    Chỉ mười đồng thôi

    Mua lấy xe nhà

    Giàu sang mấy hồi ...


    Kiến thiết quốc gia

    Giúp đồng bào ta

    Ấy là thiên chức

    Của người Việt Nam


    Mua số mau lên

    Xổ số gần đến

    Mua số mau lên

    Xổ số … gần … đến …


    Tôi nói nhỏ với cô gái:

    - Thứ ba nữa rồi… lẹ quá.

    - Thứ ba nào em cũng đón nghe bài hát này. Ông … ǵ đó hát vui quá.

    - Ông Trần Văn Trạch đó cô. Ông cũng là tác giả bài hát này và cũng là ca sĩ. Ông có nhiều tài nên được tặng biệt danh quái kiệt.

    Một lúc sau tiếng của cô xướng ngôn viên chương tŕnh sổ xố vang lên: “…vé có tận củng bằng số: sáu tám ba…” Cô gái tay vẫn mân mê cái nhà sàn nhỏ, không nh́n tôi và hỏi:

    - Anh có mua vé số bao giờ chưa ?

    - Học sinh nghèo … nội trú th́ nếu có muốn cũng không mua vé số được.

    - Em … cũng chưa mua vé số lần nào cả. À, anh có thường ra thành phố Đalat không ?

    - Sáu năm ở Trạm Hành tôi chỉ ra thành phố một lần trong hai tiếng , nên chỉ thấy sơ qua khu Hoà B́nh và chợ Đalat thôi.
    Cô gái nghiêng mặt nh́n tôi.

    - Ngày nào anh phải có mặt ở trường ?

    - Thứ hai tới là ngày khai giảng. Ngày chót phải có mặt là chiều thứ sáu.

    - Khi về đến Đalat em mời anh ghé nhà em uống ly nước rồi hăy vào trường. Em nghe nói học nội trú th́ không được ra ngoài phải không anh ?

    - Nếu ai có nhà ở gần th́ thường vài ba tháng một lần vào ngày thứ bảy cũng được phép về thăm nhà cho đến chiều ngày hôm sau. Năy giờ mải nói chuyện mà quên giới thiệu tên. Tôi tên Nam.

    - Em tên Thùy.

    - Tên cô đẹp và ... thùy mị lắm.

    Thùy cúi mặt bẽn lẽn:

    - Cám ơn lời khen của anh.

    - Cô Thùy có anh chị em nhiều không ?

    - Nhà em chỉ có ba người thôi. Mẹ và em của em. Ba em mất đă hai năm nay rồi .


    Còn tiếp ...


    Ban Me Thuot 1962-65 by manhhai, on Flickr

    BAN MÊ THUỘT 1964 - by Al Adcock by manhhai, on Flickr

    PHUOC LONG 1963 by manhhai, on Flickr

    Phước Long 1963 by manhhai, on Flickr

    Phước Long 1963 by manhhai, on Flickr

    Phước Long 1963 by manhhai, on Flickr

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 6 users browsing this thread. (0 members and 6 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 0
    Last Post: 26-03-2012, 08:51 PM
  2. Replies: 50
    Last Post: 27-02-2012, 04:26 PM
  3. Ở đâu không có Madison, ở đó có Little Saigon.
    By NguyễnQuân in forum Tin Cộng Đồng
    Replies: 10
    Last Post: 15-08-2011, 04:43 AM
  4. Ở ĐÂY CÓ ĐẤU TRANH LÀ Ở ĐÂY CÓ BỊ BẮT
    By hatka in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 0
    Last Post: 02-04-2011, 04:48 AM
  5. Replies: 0
    Last Post: 12-03-2011, 08:05 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •