+ Reply to Thread
Page 392 of 392 FirstFirst ... 292342382388389390391392
Results 3,911 to 3,915 of 3915

Thread: SAIGON THUỞ ẤY ...

  1. #3911
    Tran Truong
    Khách

    SàiGòn và những đoạ đầy ... dân tộc !!!

    – Cô được làm người rồi ?

    – Phải, làm người từ sự biết chịu đựng h́nh phạt của kẻ chưa được làm người.

    – Ai dạy cô tư tưởng ấy ?

    – Nỗi khổ.

    – Chúng tôi chỉ cần cô biết sợ hăi. Và cô sẽ phải biết sợ hăi, chừng đó, chúng tôi thả cô về.

    – Các ông muốn dùng tôi làm vật thí nghiệm ?

    – Gần như thế.

    – Tôi hiểu.

    – Bọn ngụy nhân, ngụy quyền và phản động vớ vẩn, chúng tôi không thèm quan tâm. Chúng tôi sợ các cô, các cậu. Chúng tôi sợ tuổi trẻ Sài G̣n. Một thắc mắc thuộc phạm vi tâm lư đấy. Người ta chống cộng sản hoặc để nắm quyền bính hoặc để phục hồi quyền bính cũ, tài sản cũ, sự nghiệp cũ. Tuổi trẻ Sài G̣n chống cộng sản để được cái ǵ nhỉ ? Ngày xưa, tuổi trẻ Sài G̣n chống ngụy quyền, chống Mỹ; bây giờ, họ chống cộng sản, tại sao ?

    – Bất kể một chế độ nào bất nhân, tàn ác, bóc lột và không làm cho dân tộc tôi hạnh phúc thật sự, tuổi trẻ đều chống. Chế độ của các ông cũng bất nhân, tàn ác, bóc lột và không thể làm cho dân tộc tôi hạnh phúc, tuổi trẻ tiếp tục chống đối. Tuổi trẻ hoàn toàn vô tư trong sự chống đối. Chúng tôi không chống cộng sản. Bất hạnh thay cái chế độ bất nhân, tàn ác, bóc lột của các ông lại là chế độ cộng sản nên các ông và thiên hạ cứ ngộ nhận chúng tôi chống cộng sản. Nếu chế độ của các ông có tự do, dân chủ thực sự và dân chúng hạnh phúc, ấm no, sẽ chẳng c̣n ai chống đối, dù chế độ ấy là cộng sản.

    – Chúng tôi không có tự do, dân chủ à ?

    – Hăy nh́n tôi, hăy h́nh tưởng 1390 ngày đêm cùm xích trong các phòng biệt giam, ông sẽ có câu trả lời.

    – Cô cần phải biết sợ hăi. Tuổi trẻ cần phải biết sợ hăi.

    – Tuỳ ư các ông.

    – Đói khát và sợ hăi sẽ làm cô đầu hàng. Rồi cô sẽ trở thành một công dân ngoan ngoăn.

    – Tôi biếu ông chi tiết này để ghi Đảng sử : Trong cực kỳ đau khổ và gần kề cái chết, có những người tuổi trẻ sợ sống hơn sợ chết. Lại có những người thèm ước mơ v́ ước mơ là sự sống bền bỉ, vĩnh cửu. Và họ bảo vệ sự sống bằng ước mơ.

    – Ước mơ sẽ chết luôn.

    – Ông đừng kiêu ngạo, con người chết, ước mơ vẫn c̣n. Bởi v́ ước mơ là ư nghĩa cao cả, vô tận của đời sống. Lưỡi lê có thể đâm thủng trái tim con người, lưỡi lê bất lực với ước mơ. Và h́nh phạt của chủ nghĩa của ông cũng bất lực luôn.

    – Để xem.

    Sau lần «mạn đàm» với sử gia của Đảng, người ta chở tôi tới bệnh viện Chợ Rẫy. Bác sĩ trưởng khoa thần kinh là ông bác sĩ của chế độ cũ. Sau một năm học tập cải tạo, người ta xử dụng khá đông bác sĩ Sài G̣n . Đến lượt tôi khám bệnh theo chỉ thị. Đích thân bác sĩ trưởng khoa khám bệnh cho tôi. Tôi biết trước c̣n một nhà tù ghê gớm hơn biệt giam FG Chí Ḥa mà tôi sắp được ở. Hai người công an dẫn giải mặc quần áo dân ngồi ngoài. Pḥng của trưởng khoa có ḿnh tôi và bác sĩ. Ông ta hỏi tôi:

    – Cô bị thần kinh lâu chưa?

    – Thần kinh là bị ǵ ? Tôi giả vờ.

    – Là điên điên khùng khùng do mất ngủ lâu ngày, do suy nghĩ mỏi mệt, do lo lắng đủ thứ, do sự khủng hoảng nào đó. Ông giải thích.

    – Thế tôi bị từ 30-4-1975. Tôi bị sau 1390 ngày đêm trong các biệt giam , nhà tù. Như thế có phải là điên khùng không ?

    – Thời kỳ bắt đầu đấy.

    – Xin lỗi ông, tôi chỉ bắt đầu điên khi gặp ông. Tên ông là ǵ nhỉ ?

    – Bác sĩ Vũ Duy Tiếp.


    Còn tiếp ...

  2. #3912
    Tran Truong
    Khách

    SàiGòn và những đoạ đầy ... dân tộc !!!

    – Ngụy hả?

    – Cải tạo rồi.

    – Vẫn ngụy giờ thêm phỉ. Tên ông tôi sẽ nhớ để sau này đặt tên cho cái cầu tiêu công cộng. Mỗi thằng bác sĩ ngụy ở cái khoa thần kinh này là một thùng rác. Bây giờ, khỏi khám, khỏi hỏi, chứng nhận đi, tôi Ngô Kim Lan, phản động, điên nặng.

    – Cô mạ lỵ cán bộ nhà nước.

    – Ghi thêm, tôi chửi rủa ông. Người điên có chứng chỉ chửi cả Hồ Chủ Tịch !

    – Cô điên thật rồi.

    – Tôi không chối cải. Nhưng nếu ông quả quyết những người xin xuất ngoại bị điên th́ ông bớt khốn nạn một tí.

    – Tôi phải chứng nhận cô điên, thần kinh tâm liệt …

    – Ông không muốn cũng không dám. Đồ hèn, chứng nhận lẹ đi. Nếu ông đủ can đảm vào tù mới bảo tôi hoàn toàn b́nh thường. Bác sĩ ngụy khốn kiếp, tôi điên nặng, có ngày tôi sẽ gặp ông.

    – Cô thông cảm. Chỉ thị của công an thành phố.

    – Đàn em tôi sẽ viếng nhà ông. Một trái lựu đạn chắc vừa đủ.

    Tôi dọa ông bác sĩ. Ông ta tái mặt, phân trần. Tôi cười:

    – Tôi không biết giết người đâu, bác sĩ ạ ! Để lương tâm ông giết ông và những lời thề của ông trước linh hồn Hippocrate dày ṿ ông. Tôi xin ông một điều: Sau khi chứng nhận tôi điên, ông nên giải nghệ thầy thuốc.

    Ông bác sĩ buồn bă:

    – Tôi đông con cái quá.

    Cuối cùng, tôi được mời ra khỏi pḥng bác sĩ trưởng khoa. Tôi thừa đoán những việc sắp xảy tới. Công an dẫn tôi về đề lao Gia Định và tôi lại nằm trong biệt giam. Chẳng ai gọi tôi đi làm việc. Chẳng ai cho tôi biết kết quả sau lần khám bệnh thần kinh và giải thích tại sao tôi phải đến Chợ Rẫy. Người ta bắt tôi sợ hăi dần dần. Người ta muốn tôi suy luận và thầm sợ hăi từ từ.

    Cộng sản thật khó hiểu. Chỉ cần thủ tiêu tôi là xong, họ không thủ tiêu. Họ mất công đầy đọa và bắt tôi sợ hăi. Họ thích thí nghiệm sự chịu đựng của tuổi trẻ. Tṛ chơi thí nghiệm của họ rất hăi hùng. Cứ đem con người ra thí nghiệm. Con người vô tích sự. Con vật sản xuất tốt hơn. Hai mươi ngày sau, tôi gặp lại sử gia của Đảng, người bôn-xê-vích đeo kính trắng, tóc hoa râm, đôi môi tím tái.

    – Chúng tôi luôn luôn nghĩ đến cô. Sợ cô ở biệt giam lâu đâm ra mất b́nh thường, chúng tôi đưa cô đi khám bệnh thần kinh.

    – Cảm ơn các ông.

    – Kết quả đáng ngại.

    – Tôi biết rồi. Các ông chỉ thị cho ông bác sĩ ngụy chứng nhận tôi điên nặng. Các ông mất công quá. Muốn đẩy tôi vào nhà thương điên, các ông cứ việc đẩy. Bày đặt thủ tục rườm rà.

    – Chúng tôi làm sáng tỏ chính nghĩa cộng sản.

    – Các ông mượn tay ngụy hại tôi.

    – Giúp cô đấy. Tôi đă nói ǵ về nhà thương điên đâu. Làm ǵ có chuyện nhà thương điên. Nếu có, chỉ có vấn đề chữa bệnh thần kinh căng thẳng của cô. Tôi đă nghiên cứu lư lịch gia đ́nh cô. Một lư lịch hoàn toàn trong sạch. Thế mà riêng cô, cô thù nghịch chúng tôi.

    – Tôi không thù các ông.

    – Cô chống chúng tôi. Tại sao ?

    – V́ các ông tàn ác, các ông không đem lại hạnh phúc cho dân tộc.

    – Ai sẽ đem lại hạnh phúc cho dân tộc ? Bọn ngụy lưu vong hay các cô ?

    – Chúng tôi.

    – Dễ quá, tại sao cô không cộng tác với chúng tôi ?

    – Thế hệ cha, anh tôi đă cộng tác với các ông rồi, đă bị thủ tiêu hết rồi. Mèo không thể sống chung với chuột.

    – Lịch sử đă khác xưa.

    – Nhưng lịch sử cộng sản không thay đổi.

    – Cô định chống chúng tôi tới ngày nào ?

    – Ngày các ông tạo được hạnh phúc cho đồng bào chúng ta. Chừng nào dân Việt Nam không bị ăn rặt đầu tôm, vỏ tôm, tôi hết chống đối. Ḿnh mẩy con tôm các ông đem đi đâu ? Tại sao lănh đạo ở nhà lớn, đi xe hơi, ăn uống đầy đủ chất bổ béo mà người bộ đội chỉ đi bộ, đeo rau muống quanh lưng, lương tháng vừa trả một đĩa cơm vỉa hè.

    Cá nhân ông có nhà riêng chưa ? Có Honda chưa ? Có radio chưa ? Có vân vân chưa ? Tại sao quư vị Uỷ viên Bộ chính trị chiếm ngự các biệt thự sang trọng, c̣n đào cả hầm, xây bê tông cốt sắt tránh bom và ông, ông phải nhảy xuống tăng sê tập thể ? Tôi chống đối v́ cả ông nữa, ông ráng hiểu. C̣n hành hạ tôi, ông cứ hành hạ. Nhưng hăy nhớ rằng tôi không bao giờ muốn giết ông.

    – Cô nói chuyện lảm nhảm rồi.


    Còn tiếp ...

  3. #3913
    Tran Truong
    Khách

    SàiGòn và những đoạ đầy ... dân tộc !!!

    Sử gia bảo cai ngục dẫn tôi về phòng biệt giam. Sáng hôm sau, trên xe du lịch 404, tôi ngồi giữa ghế sau, hai bên là hai công an nữ; ghế trước, tài xế và sử gia. Người ta đưa tôi đến nhà thương điên Chợ Quán. Tôi tưởng người ta sẽ gửi tôi ở đây như một bệnh nhân mất trí nhưng người ta đă chưa làm thế vội mà chỉ dắt tôi đi thăm cái thế giới người điên. Hoặc là tôi may mắn, hoặc là tôi không may mắn, những người điên ở khu vực dành riêng cho họ, thản nhiên nh́n chúng tôi. Họ chả điên tí nào. Ngay cả những người bị nhốt trong pḥng cũng hiền ḥa, dễ thương.

    Đến pḥng cuối dăy, sử gia bảo tôi nh́n kỹ xem có gặp ai quen không. Tôi đứng sát cánh cửa chấn song sắt to, tṛn nh́n vào. Bỗng tôi hoa mắt muốn khụyu ngă trên hành lang. Tôi phải bám hai tay vào song sắt. Chị Nga, cô giáo văn chương Hoàng Thị Nga, tác giả «Bài diễn văn đọc trước Quốc Hội Mỹ» dang dở đang ở trong pḥng này. Chị giống hệt một «con điên» chính cống. Bộ quần áo nhà thương màu cháo ḷng làm tăng thêm vẻ khờ dại trên khuôn mặt chị. Tóc chị rối bù và đă lốm đốm bạc. Đôi mắt chị trũng sâu, tay chị gầy g̣, nhăn nheo.

    – Chị Nga ! Tôi gọi.

    Chị nh́n tôi. Chị cười. Rồi chị chỉ tay:

    – Cút đi !

    Tôi ngỡ ngàng. Nước mắt tôi ứa ra.

    – Chị không nhận ra em à ?

    – Mày là ai ? Jane Fonda hay Bertrand Russell, Elizabeth Hopkins hay Henry Ford?

    – Lan nè, chị Nga !

    – Lan huệ sầu ai lan huệ khóc.

    Những người trong pḥng vỗ tay. Chị Nga gật gù, khoái chí.

    – Em hăy can đảm sống, cố sống, bằng cách nào cũng phải sống, bằng giá nào cũng phải sống em nhé !

    Chị ngừng lại, chạy vụt ra cửa, nắm lấy tay tôi, cắn một miếng. Tôi giật tay và lùi lại vài bước. Chị xỉa nói :

    – Cút đi, cút đi …

    Rồi chị vung tay, đọc diễn văn :

    – Thưa quư vị …

    Người ta bảo tôi rời pḥng của chị Nga. Rồi tôi được trở về đề lao Gia Định, biệt giam C1. Lạ chưa, tù nhân đi tham quan người điên. Tôi không c̣n bị c̣ng chân nữa. Người ta bỏ mặc tôi lây lất trong biệt giam. Tôi bằng ḷng thế. Để suy nghĩ về chị Nga. Tôi nhớ 52 ngày c̣ng chung với chị, chị đă kể cho tôi nghe những mẩu chuyện liên quan tới Jane Fonda, Elizabeth Hopkins.

    Tôi c̣n nhớ, như mới nghe hôm qua, giọng chị vừa phẩn nộ, vừa bùi ngùi: «Sau ngày 30-4-1975, đài BBC mở mục Diễn đàn cho những người đă từng ở Việt Nam, biết về Việt Nam phát biểu quan điểm của họ. Tôi có nghe, mỗi tuần một lần. Trừ giáo sư Honey và một kư giả nào đó, rất tiếc, tôi quên tên, viết về thiếu tá Bừng đáp máy bay L-19 chở vợ con xuống sân hàng không mẫu hạm đă làm tôi xúc động. C̣n th́ rặt một lũ tiểu nhân chơi tṛ đánh người ngă ngựa.



    Ḿnh thua trận, đau đớn chết đi được, chúng nó c̣n chửi rủa thêm, ca ngợi kẻ thù của ḿnh. Con nhăi Elizabeth Hopkins, hai mươi bốn tuổi, hiểu cái ǵ! Vậy mà nó dám dở giọng hỗn láo, nó bảo Sài G̣n cho Hà Nội chút ít vật chất nhưng Hà Nội cho Sài G̣n phẩm cách con người. Đấy, Hà Nội cho Sài G̣n phẩm cách làm người bằng cách c̣ng dính chùm Sài G̣n đi ỉa, đi đái, ăn uống dính chùm luôn.

    Cần bắt con nhăi Hopkins xấc xược, ngu dốt đó, c̣ng nó lại, nhốt nó cạnh xô cứt để nó nh́n rơ phẩm cách Hà Nội cho Sài G̣n. Ngày nào, trong ước mơ của tôi, tôi sẽ gặp con nhăi Elizabeth Hopkins nói chuyện về phẩm cách của cộng sản. Chị Nga nhắc lại những lời đă dặn tôi trước giờ chúng tôi chia tay. Bài diễn văn. Cái c̣ng. Sự can đảm. Cuộc sống. Tôi không tin chị Nga đă điên. Không, chị Nga chưa điên. Chị Nga c̣n tỉnh táo. Chị Nga giả vờ điên.

    Người ta đẩy chị Nga vào Chợ Quán hồi nào ? Chắc chắn, thời gian chị bị nhốt ở trại điên cũng lâu bằng thời gian tôi ở biệt giam FG Chí Ḥa. Người ta muốn tôi nh́n chị Nga để tôi sợ hăi. Phản ứng đă ngược lại. Tôi muốn gần gũi chị Nga để san sẽ nỗi đau khổ chị đang phải chịu đựng một ḿnh. Trại điên, tầng thứ mấy của địa ngục nhỉ ? Địa ngục hết tầng rồi. Vậy th́ trại điên là cái đáy thứ hai dưới tầng thứ chín.

    Trại tập trung có ǵ ghê gớm đâu, so với nhà thương điên nó chỉ là mụn ghẻ. Phải, trại tập trung chỉ là mụn ghẻ dù ở Sibérie, ở Sơn La, Lào Kay, Cao Bằng hay Hàm Tân, Xuyên Mộc … Một năm ở trại tập trung bằng một tuần ở khu FG, bằng một giờ ở biệt giam FG Chí Ḥa, bằng một phút ở nhà thương điên. Xem chừng người ta hơi ồn ào về những trại tập trung.

    Còn tiếp ...

  4. #3914
    Tran Truong
    Khách

    SàiGòn và những đoạ đầy ... dân tộc !!!

    Cửa sắt khép lại. Sử gia của Đảng Cộng sản bảo tôi:

    – Chừng nào cô cảm thấy sợ hăi, hăy báo cáo ngay với người của chúng tôi.

    Tôi hỏi, giọng b́nh thản:

    – Người của các ông?

    – Phải, người của chúng tôi.

    – Công an có mặt cả ở nhà thương điên ?

    – Ở khắp nơi.

    – Tôi hiểu rồi.

    – Cô cần hiểu thêm điều này: Tự ái của cô sẽ biến cô thành người điên thật sự như cô Hoàng Thị Nga. Một ngày trong pḥng điên bằng một năm trong biệt giam . Cô nên nhớ kỹ.

    – Bằng mấy phút sống với các ông ?

    – Hăy sống đi, cô sẽ biết so sánh.

    Sử gia lùi lại vài bước và khoanh tay đứng nh́n tôi. Tôi vừa xoay lưng về phía ông ta là bị ngay hai người điên nhào tới, túm tóc, kéo tôi vào góc pḥng. Họ quật ngă tôi trước sự rửng rưng của những người điên khác. Tôi, hầu như kiệt lực, không đủ sức kháng cự, đành nhắm mắt chờ đợi một tṛ chơi mới, khiếp đảm và nhục nhă. Nằm yên, tôi chịu đựng những trái đấm, những cái tát không thương sót.

    Tôi không thể nhớ rơ thời gian rớt khỏi cầu vồng dưới âm phủ và chó ngao đă cắn xé tôi bao nhiêu miếng, nhưng tôi biết đ̣n điên đă làm tê liệt thể xác tôi. Đúng lúc đó, lúc mà tóc tôi bị xoắn chặt, giật mạnh không c̣n cảm giác đau đớn, những người điên trong pḥng dẫm chân, vỗ tay, bu kín quanh cuộc chơi. Họ la hét và xông vào đấm đá hai người điên bắt nạt tôi. Tôi được giải cứu.

    Vẫn nằm co quắp ở góc pḥng, tôi cố gắng mở mắt. Cửa sắt bị rung ầm ầm. Giám thị mở khóa, tay cầm chiếc roi mây. Sử gia của Đảng c̣n đứng ngoài hành lang. Giám thị mở tung cửa, chạy vô, vụt roi tới tấp vào đám người điên. Ṿng đai dăn rộng lập tức. Hai người điên hành hung tôi được lôi ra khỏi pḥng. Cửa sắt đống rầm, khóa chặt. Sử gia theo sau Giám thị, mất hút. Bây giờ tôi mới thấm đ̣n. Tôi giẫy giụa, quằn quại và thiếp đi trong cơn say của h́nh phạt.

    Khi tôi vụt tỉnh, tôi thấy cả khuôn mặt tôi lạnh toát. Mở mắt, tôi thấy tăm tối. Và tôi hoảng sợ, hét lớn. Một bàn tay vỗ nhẹ lên vai tôi và một giọng nói tôi đă từng nghe ở đâu đó :

    – B́nh tĩnh, em nhỏ !

    Vẫn bàn tay ấy, lột cái khăn thấm nước khỏi mặt tôi. Vẫn giọng nói ấy rót vào tai tôi :

    – Em nhỏ, sợ hăi là đầu hàng đấy.

    Tự nhiên, tôi quên hết đau đớn, đôi môi rướm máu của tôi mấp máy, tôi khẽ gọi:

    – Chị Nga !

    Chị Nga mỉm cười. Tôi vươn tay níu lấy cổ chị. Một người điên khác giúp tôi ngồi dậy, dựa lưng vào tường. Chúng tôi nh́n nhau. Tôi không hiểu chị Nga đă nghĩ ǵ khi ngắm nghía khuôn mặt đầy móng vuốt cào cấu c̣n rướm máu, khuôn mặt của người con gái hơn 1390 ngày thiếu ánh sáng mặt trời. Mặt trời chiếu cho mọi người, mặt trời đă bị cấm chiếu cho chúng tôi. Mặt trời bất lực dưới quyền uy của chủ nghĩa.

    Mặt trời mù ḷa, hèn mọn, khiếp nhược. Mặt trời phản bội thiên chức soi sáng những vùng tội ác và hâm nóng lương tri đă đóng băng của loài người. Nhưng, mặt trời vẫn mọc, vẫn lặn và con người vẫn sống quằn quại, sống hăi hùng. Mặt trời cũng vẫn chiếu xuống trái đất và chẳng phản ảnh nổi một chút xao xuyến nào từ trái tim bọc gọn lớp mỡ dầy của những kẻ gọi là lănh tụ, những kẻ luôn luôn khoe ḿnh ban phát hạnh phúc cho con người.

    Cuối cùng, mặt trời đồng lơa với bọn lái buôn nỗi khổ, bọn thu thuế bác ái, bọn đấu thầu nhân quyền và bọn đầu cơ t́nh nghĩa. Hẳn chị Nga đă nghĩ nhiều lắm. Đôi mắt thâm quầng và trũng sâu của chị mới là mặt trời của tôi, một mặt trời tâm cảm làm rực rỡ những ước mơ trong quan tài của biệt giam.


    Còn tiếp ...

  5. #3915
    Tran Truong
    Khách

    SàiGòn và những đoạ đầy ... dân tộc !!!

    – Em xanh xao và già đi nhiều quá, Lan ạ ! Chị Nga nói.

    – Ở tù mấy ai trẻ măi, chị Nga nhỉ ? Tôi nói. Em hy vong ước mơ của chúng ta không già. Khi nào hết ước mơ, đó là lúc chúng ta nên chết.

    – Học điều đó ở đâu vậy, em nhỏ ?

    – Ở một người tử tù.

    Tôi kể cho chị nghe 240 ngày đêm nằm biệt giam FG khám Chí Ḥa. Chị Nga ôm chặt lấy tôi, vỗ về :

    – Em mong muốn một phần thưởng ǵ không ?

    – Không.

    – Nhưng sẽ có một phần thưởng cho em, phần thưởng dành tặng con người chế ngự h́nh phạt của thù hận. Rốt cuộc, chủ nghĩa nào cũng thay phiên nhau vào quan tài và chết ngạt. Con người th́ cứ hiên ngang sống, thách thức tất cả. Em là biểu tượng của sự sống tuyệt vời ấy.

    – C̣n chị ?

    – Chị à … Chị chẳng có ǵ đáng nói.


    Chị Nga lảng qua chuyện khác.

    – Chẳng có ǵ phải sợ hăi người điên cả, nếu ta ở lâu với họ. Người điên biết sợ Giám thị và cũng biết thương yêu. Họ hiền ḥa vô cùng khi họ hết cơn điên.

    Tôi đưa tay rờ những vết cào cấu trên mặt.

    – Họ đă …

    Chị Nga cười:

    – Họ đă cứu em đấy. Hai đứa hành hung dằn mặt em là công an được đẩy vô pḥng trước lúc em tới nửa giờ.

    – Em hiểu rồi, hiểu rồi …

    – Em phải biết giả vờ điên, giả vờ đấm đá, cấu xé và thoát y để bị c̣ng. Chúng ta khó trở thành người điên lắm. Ước mơ c̣n giúp ta luôn luôn tỉnh, dù ta bị kéo dài thời gian nhốt chung với người điên. Hăy nhớ điên không phải là bệnh truyền nhiễm, em nhỏ thân mến.

    – Chị đă bị tra tấn nhiều lần ?

    – Những ngày đầu. Bây giờ, họ tưởng chị điên thật. Sống với người điên suốt đời vẫn dễ chịu hơn sống với cộng sản. Họ có thể làm đau đớn thể xác ta khoảnh khắc, làm phiền ta nhưng họ không bắt ta làm tự khai.


    Có chị Nga bên cạnh, tôi khởi sự những ngày sống ở nhà thương điên, thứ nhà tù khốn kiếp nhất. Người ta muốn biến đổi tâm hồn con người mà không cần dùng hệ thống tẩy năo của Pavlov. Với ai đó, người ta sẽ thành công. Với chúng tôi, họ chỉ thất bại. Bởi v́, nếu bị điên, chúng tôi đă điên ở những nơi biệt giam câm lặng đằng đẵng tháng năm.

    Phấn đấu trong bóng tối với sự quạnh hiu xoi ṃn xương thịt khổ hơn phấn đấu để khỏi bị điên trong thế giới người điên. Chị Nga biết cách sống với người điên, biết cách giả vờ điên. Kinh nghiệm nào đă dậy chị ? Ôi, thứ kinh nghiệm gớm ghiếc chị rút tỉa được dưới đáy địa ngục. Bằng kinh nghiệm ấy, chị Nga qua mặt các sử gia của Đảng Cộng sản, cái đám lănh «sứ mạng» điều nghiên tâm lư của tuổi trẻ chống đối họ không thấm mệt. Họ tưởng chị Nga điên rồi. Nhưng chị Nga chưa điên, không bao giờ điên.


    Còn tiếp ...

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 8 users browsing this thread. (0 members and 8 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 0
    Last Post: 26-03-2012, 08:51 PM
  2. Replies: 50
    Last Post: 27-02-2012, 04:26 PM
  3. Ở đâu không có Madison, ở đó có Little Saigon.
    By NguyễnQuân in forum Tin Cộng Đồng
    Replies: 10
    Last Post: 15-08-2011, 04:43 AM
  4. Ở ĐÂY CÓ ĐẤU TRANH LÀ Ở ĐÂY CÓ BỊ BẮT
    By hatka in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 0
    Last Post: 02-04-2011, 04:48 AM
  5. Replies: 0
    Last Post: 12-03-2011, 08:05 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •