+ Reply to Thread
Page 550 of 550 FirstFirst ... 50450500540546547548549550
Results 3,844 to 3,846 of 3846

Thread: SAIGON THUỞ ẤY ...

  1. #3844
    Member Tigon's Avatar
    Join Date
    13-08-2010
    Posts
    22,295
    ( Tiếp theo và hết .)

    4
    Tân đi tù khoảng hơn năm th́ vợ anh đi lấy chồng khác, một cán bộ ngoài Bắc vào. Chính chị đă dẫn người này lên tận trại tù ép buộc Tân kư giấy ly dị với hứa hẹn sẽ can thiệp cho anh về sớm. Tân chẳng tin vào cái sự hứa hẹn này nhưng với một người vợ sớm thay ḷng đổi dạ như vậy, anh không c̣n ǵ để lưu luyến cầm giữ. Anh chỉ lo ngại cho đứa con nhỏ mới ba tuổi. Nhưng anh yên tâm phần nào khi biết con ḿnh được ông bà ngoại đem về nhà nuôi. Khi Tân từ trại tù vùng cao nguyên trở về Saigon, anh tới ngay nhà ông bà già vợ. Con gái anh đă hơn mười tuổi, gầy và hơi xanh. Nó ôm chầm lấy bố khóc như mưa. Tân định ở nhờ ông bà già vợ ít ngày nhưng căn pḥng quá nhỏ hẹp mà lại chứa những năm người: ông bà già vợ, vợ chồng người em vợ và con gái Tân nên không c̣n chỗ cho anh. Sau bữa cơm đạm bạc chỉ có rau muống muối mè (để đăi mừng chàng rể ở tù về), Tân phải kiếm cớ đi chỗ khác ngủ, mặc dù ông bà già vợ cố giữ lại “ăn hết nhiều chứ ở hết bao nhiêu”. Đêm đó, đêm đầu tiên được sống tự do ngoài đời, Tân đă phải nằm ngủ trong mái hiên của một ngôi chùa nhỏ ở ngoại ô và phải chen chúc với đám ăn mày, x́ ke ma túy. Sáng dậy gói quần áo nhỏ Tân mang từ trại tù về cũng bị “chôm” mất. Tân đi kiếm nhà một người bạn tù về trước anh và được người này giới thiệu việc làm: rửa chén đĩa một tiệm phở. Làm được mấy ngày chưa kịp lănh lương tuần Tân bị thôi việc. Anh đă làm sứt mẻ và vỡ quá nhiều chén đĩa trong khi rửa.

    Có được số tiền “ngoại viện” Tân đem một nửa “phân phối” cho bố mẹ vợ, bạn bè và cả chị chủ nhà. Riêng cô con gái Tân dẫn đi may một lúc mấy bộ quần áo và mua cho chiếc xe đạp để đi học. Tân viết thư gửi Jacqueline bầy tỏ ḷng biết ơn. Với các bạn bè người Mỹ cũng vậy. Và cứ thế mỗi tháng Tân nhận được một lá thư của Jaqueline cùng một số tiền hoặc hàng hóa, có lần có cả đồ hộp thức ăn, sữa. Tạm thời qua cơn bĩ cực nhưng Tân vẫn không chịu rời chiếc xích lô. Hàng ngày anh vẫn đạp xe ra phố, không phải để chở khách như trước mà là phương tiện để anh đi đó đây thăm bạn bè ăn nhậu. Thỉnh thoảng anh đạp xe tới góc phố Lê Lợi – Tự Do tưởng nhớ tới Jacqueline và những ngày đầu gặp gỡ. Đôi mắt xanh biếc và mái tóc vàng óng ả chẩy dài xuống lưng của Jacqueline h́nh như lúc nào cũng hiển hiện trước mắt Tân. Có lư nào cô nàng yêu ḿnh? Tân băn khoăn, thắc mắc, khắc khoải măi với câu hỏi này. Và đôi lúc anh thấy nhoi nhói nơi tim khi nghĩ rằng chẳng qua cô nàng thương hại ḿnh thôi. Trong những lá thư gửi Jacqueline, Tân đă bóng gió viết về t́nh cảm của ḿnh đối với nàng, nhưng có lẽ nàng không hiểu sự tế nhị này của người Á Đông. Trong thư hồi âm, Jacqueline vẫn viết nhiều về những ngày ở Việt Nam và hỏi Tân về lịch sử, phong tục, tập quán, phong cảnh và những món ăn của người Việt. Rồi cô hỏi Tân thích nhất món ăn ǵ của Mỹ và nếu được sang Mỹ định cư thích sống ở đâu. Mỗi lần nhận được thư Jacqueline là buổi tối hôm đó Tân nằm mơ thấy ḿnh sống trên đất Mỹ. Lúc th́ lái máy bay, có lúc th́ đi hộp đêm với bạn bè người Mỹ nhẩy đầm nhậu nhẹt say khướt. Nhưng nhiều nhất vẫn vẫn là mơ thấy sóng đôi với Jacqueline, hết đi ngắm tuyết ở vùng đồi trắng xóa miền Đông, tới shopping ở các chợ miền Nam Cali nắng ấm. Khi thức giấc Tân thấy tiếc và muốn giấc mơ cứ thế kéo dài măi.

    Măi Tân mới kiếm được một việc tương đối “độc lập tự do” và hợp với “khả năng” của đa số tù cải tạo về: đạp xích lô. Tuy “lao động” vất vả cực nhọc lại không ”vinh quang” chút nào Tân cũng kiếm được đủ ngày hai bữa ăn và thuê một cái buồng nhỏ trong xóm nhà lá để đêm về có chỗ ngủ. Hôm nào chạy được khá tiền một chút, anh mời cả gia đ́nh bố mẹ vợ và cô con gái đi làm một chầu phở b́nh dân. Cuộc sống khó khăn chật vật nhưng Tân vẫn lấy làm hài ḷng v́ dù sao vẫn c̣n hơn gấp trăm lần trong trại tù cải tạo, có làm không có ăn. Tân cho rằng khi con người đă trải qua cuộc sống trong tù cải tạo của cộng sản rồi th́ tất cả mọi sự trên cơi đời này đều… nhẹ như lông hồng!

    Buổi sáng hôm đó Tân sửa soạn đạp xích lô đi “tiếu ngạo giang hồ” có một anh công an t́m gặp. Anh ta trố mắt ngạc nhiên khi thấy người ḿnh đi t́m gặp lại là một anh đạp xích lô. Anh ta hỏi đi hỏi lại măi có đúng tên là Đỗ Tân không rồi mới cho biết lư do. Có ông dân biểu Mỹ muốn gặp. Tân choáng người. Một dân biểu Mỹ muốn gặp anh? Rồi trực giác bén nhậy của Tân cho biết đây là một tin lành. Tân đạp xích lô theo anh công an đến khách sạn Đại Lục nơi trước đây Jacqueline ở. Mọi người làm trong khách sạn đều nh́n Tân với cặp mắt nghi ngờ và kiêng nể. Th́ ra ông dân biểu Mỹ là cựu phi công học cùng khóa với Tân. Máy bay của ông bị bắn trong một phi vụ oanh tạc miền Bắc và bị nhốt “khách sạn Hilton ” hơn năm năm th́ được thả. Về Mỹ ông ứng cử và đắc cử dân biểu. Jacqueline đă gặp ông tŕnh bầy hoàn cảnh Tân và nhờ ông can thiệp với chính phủ cộng sản Việt Nam. Ông sang đây với một phái đoàn bàn thảo chương tŕnh viện trợ nhân đạo cho Việt Nam, trong đó có “chút việc riêng tư” là can thiệp cho Tân sang Mỹ định cư. Trước khi gặp nhà chức trách, ông muốn gặp Tân để “nhận diện” người bạn đồng khóa năm xưa.

    5
    “Anh Hoàng thân quư,

    Sau khi chia tay anh ở phi trường Tân Sơn Nhất. thấm thoát thế mà đă hơn ba tháng trôi qua. Sở dĩ hôm nay mới viết thư cho anh v́ khi đặt chân tới đất Mỹ, khỏi kể nhiều anh cũng thừa biết là tôi bận lắm. Sau khi nghỉ ngơi cho tỉnh người, đồng thời cũng là để gột sạch “bụi bậm xă hội chủ nghĩa” (c̣n bám chút đỉnh nơi thân thể), tôi và Jacqueline lo tổ chức lễ cưới. Rồi chúng tôi đi Washington DC tới bức tường đá đen ghi tên các chiến sĩ Hoa Kỳ hy sinh trong cuộc chiến Việt Nam.Chúng tôi dành ít phút cúi đầu tưởng niệm dưới hàng chữ ghi tên Carter.Sau đó chúng tôi đi hưởng tuần trăng mật ở Honolulu. Tiếp theo chúng tôi đi thăm chỗ tôi học lái máy bay năm xưa ở hai bang Lousiana, Texas và các bạn phi công cùng khóa. Ông bạn cựu phi công đương kim dân biểu đă giới thiệu cho tôi một job hợp với khả năng: lái máy bay cho một đồn điền. C̣n Jacqueline vẫn tiếp tục nghề cũ y tá bệnh viện. Con gái tôi được Jacqueline và con gái cô quư mến lắm. Hai đứa ngoài giờ học cứ quấn quưt bên nhau như hai chị em ruột. Như anh biết đấy, khi ra đi tôi đă mang theo chiếc xích lô mà tôi phải mua lại với một giá mắc người chủ mới chịu bán. Cứ chủ nhật hoặc những ngày nghỉ lễ, tôi đạp xích lô chở Jacqueline và hai đứa nhỏ chạy ḷng ṿng trên các đường nhỏ trong thành phố. Đây là một chiếc xe độc đáo duy nhất có ở thành phố này, nên đạp tới đâu cũng được người Mỹ vui vẻ ngắm nghía và trầm trồ giơ tay chào. Có nhiều người bắt tôi xuống xe để cho họ đạp thử và suưt nữa th́ làm lật cả xe. Lâu dần người Mỹ quen mắt với chiếc xe xích lô của tôi. Chúng tôi đặt chiếc xích lô ngay trong pḥng khách. Nhờ nó, tôi và Jacqueline thành duyên chồng vợ nên chúng tôi vô cùng quư và trân trọng giữ ǵn nó.

    Hiện tại chúng tôi đang sống tràn trề hạnh phúc. Mùa xuân của cuộc đời tuy đến muộn nhưng chúng tôi bằng ḷng lắm với những ǵ ḿnh đang có, đang sống. Thiên đường có thật anh Hoàng ạ! Và chúng tôi đang tắm trong suối nguồn tươi mát của Thiên Đường.

    Xin chúc anh và gia đ́nh mọi điều tốt đẹp. Thỉnh thoảng rảnh rỗi anh nhớ viết thư cho tôi nhé.

    Quư mến,

    Đỗ Tân. ”

    t/g Thanh Thương Hoàng

    https://ndb51.wordpress.com/2015/04/...-cho-mua-xuan/

  2. #3845
    Tran Truong
    Khách

    Sài G̣n Ngày Trở Lại 1978...( Tiếp theo và hết )

    Một h́nh ảnh lạ đập vào mắt khiến tôi thắng vội xe . Dưới gầm một chiếc Molotovav, hai ba chú bộ đội đang lui cui chụm lửa nấu cơm . Dù bây giờ 1978. Dù bây giờ Sài G̣n đă tối tăm u buồn đi nhiều lắm, nhưng h́nh ảnh một đống lửa lập ḷe, soi sáng một nồi cơm độn bắp vẫn là điều coi rất là không ổn .

    Tưởng sau Đại Thắng Mùa Xuân 1975 th́ cuộc đời của các đồng chí bộ đội có ǵ thay đổi chứ ? C̣n nếu vẫn cứ lui cui với củi lửa ngô khoai ngay giữa phố Sài G̣n th́ thà là ở luôn trong rừng Trường Sơn, mặc cho muỗi đốt, mà đời lính – may ra – c̣n có đôi chút ảo tưởng về lư tưởng hay chính nghĩa !


    [img]url=https://flic.kr/p/bqg2kG][/url]Vietnam War - chạy giặc trên cầu chữ Y Sài G̣n, 7-5-1968 by manhhai, on Flickr[/img]

    [img]SAIGON 1965 - Flags recognizing countries assisting in the Viet Nam war - Photo by Thomas W. Johnson by manhhai, on Flickr[/img]

    [img]Hồ con rùa, h́nh rùa ngày c̣n nguyên vẹn by manhhai, on Flickr[/img]


    Sau khi kiếm chuyện để đổi tiền và kiểm kê tài sản năm bẩy lượt ở miền Nam, một thằng đui cũng thấy rằng cái được người cộng sản mệnh danh là cách mạng – thực chất – cũng chỉ là một vụ kinh doanh mà Đảng đă mượn vốn là máu xương của mọi tầng lớp nhân dân .

    Tưởng đâu là sau khi làm ăn trót lọt rồi th́ những kẻ sống sót cũng phải được chia chác chút đỉnh cả vốn lẫn lời chứ . Đâu có ai ngờ sự thể lại thê thảm đến là như vậy . Từ bé đến giờ tôi đă xem ít nhất là một trăm chuyện và phim ăn cướp . Tôi chưa hề thấy cái đảng cướp nào ăn dơ ở bẩn và đối xử với đàn em khốn nạn như Đảng Lao Động Việt Nam.

    Tôi tiếp tục chầm chậm đạp xe về . Ḷng mỗi lúc một thêm năo nề và uất hận . Lại thấy nhớ, thương và phục cụ Nguyễn Du quá sức . Thảm cảnh của Sài G̣n hôm nay, chỉ có hai câu Kiều này là diễn tả được trọn vẹn và chính xác:

    Lạ ǵ một thói sai nha
    Làm cho khốc hại chả qua v́ tiền


    [img]Saigon, 3 May 1968 by manhhai, on Flickr[/img]

  3. #3846
    Tran Truong
    Khách
    Bùi Bảo Trúc – Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?


    Thư gởi bạn ta,

    Đứa nào bán nước? Đoạn video xem được trong internet về chuyến đi mới đây của một nhóm người đến đảo Song Tử Tây, một hải đảo thuộc quần đảo Trường Sa, cho thấy cảnh một sĩ quan hải quân Cộng Sản Việt Nam đứng giải thích cho những người trong chuyến đi về một cột mốc bằng xi măng dựng trên đảo.

    Bằng giọng Bắc đặc sệt, người quân nhân này vừa chỉ vào tấm bia xi măng vừa nói rằng cột mốc là một bằng cớ quan trọng có thể dùng để trưng ra làm bằng cớ về chủ quyền của Việt Nam trên đảo. Anh ta chỉ vào tấm bia có từ ngày 22 tháng 8 năm 1956 do hải quân Việt Nam Cộng Ḥa dựng lên nhân một chuyến đi thị sát nghiên cứu và thăm đảo.

    Tấm bia ghi rơ quần đảo Trường Sa thuộc tỉnh Phước Tuy của Việt Nam Cộng Ḥa. Anh ta nói rằng tấm bia rất quan trọng v́ nó chứng minh chủ quyền của Việt Nam trên đảo. Anh ta nói thêm đó là bằng chứng lịch sử xác thực do hải quân của “chế độ cũ”, tức là chế độ Ngô Đ́nh Diệm dựng lên. Kế đó, anh nói thêm đó là tấm bia ghi rơ Việt Nam Cộng Ḥ̣a chứ không phải Cộng Ḥ̣a Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

    Rồi anh chỉ vào một chi tiết khác của tấm bia và nói đó là biểu tượng của “ngụy quân Sài G̣̣n và chính phủ Ngô Đ́nh Diệm.”





    Mẹ kiếp, các con muốn dùng những thứ ấy trong những tranh chấp về lănh thổ với Bắc Kinh th́ trước hết, các con phải thay đổi ngay cái lối ăn nói mất dạy, vô giáo dục của các con. Tiếp tục gọi chính phủ ở miền nam vĩ tuyến thứ 17 là “ngụy quyền” th́ các tài liệu, lập luận của các con liên quan đến Trường Sa và Hoàng Sa sẽ không có giá trị ǵ hết.

    Các con coi Việt Nam Cộng Ḥa là “ngụy quyền”, là “chính quyền lập ra để chống lại chính quyền hợp pháp của nhân dân chống xâm lược”. Các con coi chỉ có các con mới là chính quyền hợp pháp (tức là chính phủ Việt Nam Cộng Ḥ̣a của cả hai nền cộng ḥa ở nam vĩ tuyến 17 là bất hợp pháp) th́ tại sao các con lại lôi các tài liệu bằng chứng lịch sử của chính quyền “ngụy” ra để chống lại lập luận xâm lược của Tầu Đỏ bây giờ ?

    Các con phải bỏ ngay cái lối ăn nói mất dạy, vô giáo dục của cả nhà các con mỗi khi nói về các chính phủ ở nam vĩ tuyến 17 trước năm 1975, th́ mới có thể trưng ra những bằng cớ hợp pháp về chủ quyền của Việt Nam tại các đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Làm như thế mới có được sức mạnh đoàn kết của toàn dân mà các con rất cần vào lúc này. Phải công khai nh́n nhận các nỗ lực và hy sinh của người dân và quân đội Việt Nam Cộng Ḥa đối với toàn vùng lảnh thổ của đất nước.

    Ngày nào mà các con không chịu công nhận và ghi ơn những hy sinh của các chiến sĩ Hải quân Việt Nam Cộng Ḥa ở Hoàng Sa trong trận hải chiến kéo dài từ ngày 17 đến ngày 19 tháng 1 năm 1974, và tiếp tục cái lối ăn nói mất dạy gọi Việt Nam Cộng Ḥa là “ngụy”, th́ ngày đó các con sẽ vẫn chỉ là một bọn phản quốc, sẵn sàng cắt đất, dâng đảo ngoài khơi và sẵn sàng ăn cứt cho bọn Tầu Cộng.

    Nên nhớ tấm bia của quân đội Việt Nam Cộng Ḥa dựng lên ngày 22 tháng 8 năm 1965 không có nghĩa là chỉ từ ngày đó trở đi, chủ quyền của Việt Nam mới có trên đảo, mà c̣n cả trước đó nữa. Bắc Kinh không hề có bất cứ một chứng cớ nào có thể đưa ra về chủ quyền của chúng trên các đảo này.

    Nhưng cái này khó hơn cho các con trong những tranh căi về lănh thổ với Bắc kinh. Tấm bia của Việt Nam Cộng Ḥa dựng lên ngày 22 tháng 8 năm 1956, th́ ngày 14 tháng 9 năm 1958, tức là sau ngày dựng tấm bia hai năm, th́ thủ tướng của các con gửi cha nó một công hàm cho Chu Ân Lai nói rằng nhà nước của các con “ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 58 của chính phủ nước Cộng Ḥa Nhân Dân Trung Hoa, quyết định về hải phận của Trung quốc”.

    Cũng trong bức công hàm ô nhục đó, Phạm Văn Đồng c̣n viết thêm là sẽ “chỉ thị cho các cơ quan nhà nước tôn trọng quyết định của Bắc Kinh trong mọi quan hệ với nước Cộng Ḥa Nhân Dân Trung Hoa trên mặt bể”.
    Rành rành ra như thế rồi th́ làm thế nào các con vô hiệu hóa được cái công hàm khốn nạn đó. Chính thủ tướng của các con đă ngu xuẩn và nhanh nhảu viết bức công hàm đó chỉ 10 ngày sau khi Bắc kinh tuyên bố láo lếu về chủ quyền của bọn chúng, và t́nh nguyện nh́n nhận, tôn trọng quyết định ngang ngược xâm lăng của bọn Tầu.

    Đến nay, các con mới quưnh quáng không biết ăn làm sao, nói làm sao v́ cái miệng mắc bố nó cái quai công hàm bán nước của Phạm Văn Đồng. Trong khi đó, sau 38 năm các con vẫn chưa dám nói về trận hải chiến ở Hoàng Sa và các hy sinh của hải quân Việt Nam Cộng Ḥa. Các con vẫn không dám gọi thẳng bọn Tầu khốn nạn là bọn xâm lược th́ các con chống Tầu thế chó nào được, và các con vẫn tiếp tục đàn áp những tiếng nói yêu nước khi người dân Việt lên tiếng về việc lănh thổ của cha ông bị bọn chó Bắc kinh xâm chiếm th́ các con sẽ không bao giờ có được hậu thuẫn và ủng hộ rất cần của toàn dân để chống lại Trung quốc.

    Mẹ kiếp bây giờ đă thấy rơ đứa khốn nạn chó dại nào bán nước cầu vinh chưa?

    -------------------------

    Hôm nay post lại bài của anh lên đây , thay cho nén hương dâng anh !!!

+ Reply to Thread

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 4 users browsing this thread. (0 members and 4 guests)

Similar Threads

  1. Replies: 0
    Last Post: 26-03-2012, 08:51 PM
  2. Replies: 50
    Last Post: 27-02-2012, 04:26 PM
  3. Ở đâu không có Madison, ở đó có Little Saigon.
    By NguyễnQuân in forum Tin Cộng Đồng
    Replies: 10
    Last Post: 15-08-2011, 04:43 AM
  4. Ở ĐÂY CÓ ĐẤU TRANH LÀ Ở ĐÂY CÓ BỊ BẮT
    By hatka in forum Giao Lưu - Giải Trí
    Replies: 0
    Last Post: 02-04-2011, 04:48 AM
  5. Replies: 0
    Last Post: 12-03-2011, 08:05 PM

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •